Chiều tắt
Anh buồn lắm, chiều nay anh muốn khóc
Em có nghĩ rằng anh yếu đuối không em?
Sao bao bất công, cay đắng cứ dập dồn
Lên đời anh, vai gầy không gánh nổi?
Anh lê bước trên đường đời lầm lũi
Muốn tìm em nhưng không thể nữa rồi
Em giờ đây đang hạnh phúc bên người
Niềm hạnh phúc mà anh không với tới
Lòng tự ái như rào ngăn cản lối
Anh không đến tìm em xin ban chút tình thương
Em sống êm đềm nào biết đến gió sương
Anh không thể sưởi tim em bằng manh áo rách
Anh chỉ có tấm chân tình rất thật
Mà em chẳng nhận ra giữa vật chất tầm thường
Những lời yêu bóng bẩy với du dương
Anh chẳng rót vào tai em như mật ngọt
Em chỉ vui thôi, em đùa cợt
Buông những lời nơi chót lưỡi đầu môi
Chẳng trách em đâu cô bé ơi
Số anh vậy, chỉ ngậm ngùi phận mỏng
Anh không đến, chiều nay anh buồn lắm
Làm "anh trai" dự tiệc cưới sao đành
Anh ngồi khóc khi thuyền tình chìm đắm
Chiều hạ vàng nắng cũng tắt chông chênh
Vắng mình anh em có biết hay không?
Đôi mắt em có thoáng buồn tìm kiếm?
Tà áo cưới em có may màu tím
Như ngày xưa em đã nói cùng anh?
Anh mong rồi ngày tháng sẽ qua nhanh
Để tất cả sẽ chìm vào quên lãng
Hạnh phúc, khổ đau sẽ trở thành dĩ vãng
Cả anh - em rồi tan biến hư vô
Chiều hạ vàng ve khóc khúc âm u...

Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét