Tôi đã trải qua những thời khắc có lẽ là khủng khiếp nhất trong cuộc đời. Và giờ, khi cảm thấy bế tắc thật sự thì mới dám viết thư cầu cứu đến chị.
Cuộc đời quả là khó lường, hẳn chị cũng đồng ý với tôi về điều đó. Tôi vốn là một cô gái được giáo dục kỹ lưỡng để trở thành một người vợ, người mẹ thủy chung, đảm đang. Tôi lấy chồng vì tình yêu mãnh liệt với anh ấy, và anh ấy cũng đến với tôi hoàn toàn theo tiếng gọi của tình yêu. Vì thế mà tôi không hề hối tiếc điều gì sau gần hai mươi năm chung sống.
Chúng tôi đã cùng chia ngọt sẻ bùi, cùng dìu nhau bước qua bao chông gai của cuộc đời. Tôi còn nhớ, khi anh ấy suýt mất việc vì “dám” đụng chạm với cấp trên, chính tôi là người đã kề vai sát cánh, một mặt an ủi động viên, một mặt cùng với bạn bè đồng nghiệp anh ấy tìm cách tháo gỡ mọi chuyện. Khi ấy, anh đã từng khóc với tôi mỗi khi được trở về với bầu không khí hiền hòa, dịu ngọt và ấm áp của gia đình, để rũ bỏ tất cả những muộn phiền ngoài xã hội. Còn tôi, không bao giờ có thể quên được những gì mà anh ấy đã dành trọn cho mình mỗi khi vấp váp trên đường đời, những thất bại đắng cay trong sự nghiệp. Tưởng chừng tôi đã phải từ bỏ tất cả để trở về nhà làm nội trợ, nhưng chính anh ấy đã động viên và tạo mọi điều kiện để tôi đứng lên, tự bước đi trên chính đôi chân của mình, để giờ đây trở thành một người quản lý đầy uy tín ở một doanh nghiệp.
Thế mà, giữa lúc gia đình tưởng như hạnh phúc nhất thì chồng tôi lại làm cái điều mà không ai ngờ tới: Cặp bồ và có con với một cô gái bán bia ôm. Anh ấy dễ dàng xé bỏ mọi rào cản của đạo lý, nghĩa tình, để về tuyên bố với tôi rằng, đến lúc này anh ấy mới hiểu thế nào là tình yêu; rằng mọi thứ đã có với tôi chỉ là ngộ nhận. Anh ấy còn trâng tráo kể về những khoái lạc cùng tận hưởng với cô gái nọ, và nói rằng, tiếc vì đã chôn vùi cả tuổi trẻ với một người vợ vô vị như tôi!
Không phải nói, chắc chị cũng hiểu tâm trạng của tôi lúc ấy như thế nào. Tôi chỉ muốn gào lên thật to cho hả cơn giận, muốn đập phá tất cả… Có lúc, nhìn anh ấy nằm trên giường, tưởng tượng cảnh anh cùng cô gái nọ ân ái, tôi còn muốn cầm dao cắt phăng cái “
phương tiện gây tội ác”, để anh ta không còn có thể làm thêm những chuyện đồi bại nữa. May mà cuối cùng tôi đã kịp dằn lòng khi nghĩ đến những đứa con, nghĩ về những điều tốt đẹp mà chúng tôi đã từng dành cho nhau…
 |
| Tôi không biết phải làm thế nào để giúp mình thoát ra khỏi tỉnh cảnh bức bối này (Ảnh minh họa) |
Nhưng quả thực, tôi vô cùng bối rối, không biết phải làm thế nào để giúp mình thoát ra khỏi tỉnh cảnh bức bối này. Bởi tôi biết chắc rằng, những điều tệ hại mà anh ấy mang về nhà những ngày qua sẽ ám ảnh tôi suốt cuộc đời. Tôi mong chị cho tôi một lời khuyên.
Nhị Kiều (Quận Phú Nhuận, TP.HCM)
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét