Đồng nghiệp họ tưởng
Tôi đi làm được hơn một năm thì công ty có tuyển thêm một anh vào
nữa, anh này là đồng hương của tôi nên cả hai cũng có hứa sẽ giúp đỡ
nhau. Lúc anh này đang tìm chỗ trọ thì tình cờ khu nhà tôi thuê có phòng
trống, thế là tôi giới thiệu cho anh ấy. Do tiện đường nên cũng có
nhiều khi chúng tôi đi cùng xe đến chỗ làm, rồi thi thoảng tôi cũng nấu
vài món đem qua mời anh. Nói chung là tôi cũng ít nhiều có cảm tình với
anh ta, nhưng chưa có gì sâu sắc lắm.
Nào ngờ anh ấy cứ đinh ninh chúng tôi là một cặp và bắt đầu kiểm soát
tôi. Anh ấy hỏi tôi lương được bao nhiêu, trước giờ có quen ai chưa,
lại còn tỏ thái độ ghen tuông khi tôi đi chơi với bạn bè. Thế nên khi
anh ta tỏ tình, tôi từ chối thẳng thừng luôn. Nhưng anh ta lại cho rằng
tôi chỉ từ chối có lệ chứ thực ra cũng yêu anh ta lắm rồi. Anh đi nói
với mọi người trong công ty là hai đứa tìm hiểu nhau, sắp dọn về sống
cùng nhau, ghê hơn nữa anh ta còn bảo đã “xơi” được tôi rồi.
Thậm chí anh còn gọi điện về cho gia đình để thông báo chuyện hai đứa
quen nhau nữa. Tôi bực bội lắm vì giờ có giải thích cũng chẳng ai tin
chúng tôi chưa có gì với nhau. Rồi tôi có bạn trai và dọn khỏi khu nhà
trọ đó, một phần cũng để giữ khoảng cách. Anh đồng nghiệp lúc này lại
giở thói Chí Phèo, bảo rằng tôi phụ bạc anh ta, chê anh ta nghèo hèn.
Anh còn gây sự và định đánh nhau với bạn trai tôi khi anh ấy đến đón
tôi. Tôi stress kinh khủng, chẳng lẽ lại bỏ việc vì chuyện không đâu ấy.
Mà bỏ đi lại tạo cớ cho mọi người thêm hiểu lầm.
Thế là tôi hẹn anh chàng ra quán cà phê để nói chuyện. Tôi cố tình
gài cho anh ta thừa nhận chuyện chúng tôi chưa bao giờ yêu nhau và anh
ta thậm chí còn chưa cầm được tay tôi. Sau đó, tôi cho một vài đồng
nghiệp thân nghe đoạn ghi âm và nhờ họ giúp đỡ. Cũng may, mọi người dần
dần nhận ra câu chuyện thật và thôi tin lời bịa đặt kia. Anh đồng
nghiệp kia thì lồng lộn lên. Trong một lần anh ta mượn rượu để gây sự
với tôi trong văn phòng, câu chuyện đến tai sếp. Cuối cùng anh ta bị
đuổi việc, vì sếp cũng không chấp nhận được cái thói ăn không được phá
ấy.
K.Linh, Q5, TP.HCM
Văn phòng ma ám
Công việc của chúng tôi, thú thực là rảnh lắm lắm. Mỗi năm chắc chỉ
bận được 3 tháng cuối cùng, mỗi tháng lại chỉ bận 3 ngày cuối cùng. Còn
lại, nói chung là chả có việc gì để làm cả. Văn phòng lại toàn đứa độc
thân, nên dù việc ít cũng hiếm khi về nhà sớm. Mà ở lại thì làm gì?
Ngoài đánh bài với tán phét ra thì còn mỗi trò… kể chuyện ma cho nhau
nghe. Ban đầu chỉ là chuyện săn ma trên kênh AXN, sang chuyện ngoại cảm,
rồi chuyện nhà cô A cô B có người quen của ông anh của bạn của bạn đứa
nào đấy trong văn phòng.
 |
| Câu chuyện ma ám của chị đồng nghiệp cũng dần đi vào truyền thuyết (Ảnh minh họa) |
Sau tự nhiên một chị bắt đầu lấm lét nhìn quanh rồi bỏ nhỏ chúng tôi
“Này, thế bọn mày ở đây làm việc có thấy gì là lạ không?”. Bọn tôi hỏi mãi, lạ là lạ làm sao thì chị ấy lại còn thấp giọng hơn và kể
“Lần
đầu tiên chị bước vào đây đã thấy là lạ rồi, kiểu như âm khí nặng nề
nên thấy lành lạnh ấy. Nhưng đợt đó thất nghiệp cũng lâu, tìm được việc
thì mừng húm nên cũng không để ý lắm. Nhưng có mấy lần ở lại một mình,
chị toàn bị trêu thôi. Đi toilet thì tự nhiên không mở ra được, phải
đứng vặn vẹo một lúc rồi tự nhiên nó lại hết kẹt. Điện thoại thi thoảng
lại reng reng 2 tiếng xong im, xong chốc nữa lại reng. Có lần chị đi về,
vừa tắt đèn khóa cửa thì đèn trong phòng lại sáng lên. Mà chị sợ quá
nên chạy luôn chẳng dám vào xem có bị chập điện không. Ghê nhất là lần
đang ngồi tự nhiên nghe ai thổi phù vào tai một cái, chị lạnh cả sống
lưng. Giờ kể lại vẫn thấy da gà nổi lên này!”. Chưa đợi cả bọn hoàng hồn, chị ấy lại kể tiếp “
Thấy
tình hình không ổn chị đánh bạo đi hỏi bác bảo vệ thì bác ấy tiết lộ
một chuyện rất kinh khủng nhé! Cái tòa nhà của bọn mình lúc xây dựng có
xảy ra tai nạn chết người, nghe đồn là bị rơi từ văn phòng mình xuống
đất…”.
Hôm đó cả đám nhân viên rủ nhau chuồn về sớm, rồi suốt từ đấy chả đứa
nào dám ở lại một mình trong văn phòng nữa. Chưa kể, đi toilet cả bọn
cũng rủ nhau cùng đi. Lấy đồ trong kho cũng phải réo nhau 2, 3 đứa cùng
nắm tay. Mà lạ ở chỗ từ ngày biết câu chuyện đó, càng có nhiều đứa khẳng
định là mình cũng bị nhát. Đứa thì bảo ngủ trưa bị bóng đè, đứa thì
thoáng thấy bóng người… Nói chung là loạn hết cả lên. Tôi thì vốn chết
nhát vô cùng, nhưng được cái khá tỉnh táo. Thế là tôi xuống hỏi lại bảo
vệ xem sự thật thế nào, thì bác ấy trả lời rằng đúng là có tai nạn nhưng
anh công nhân kia chỉ gãy chân thôi chứ chẳng có “án mạng” nào cả. Thế
là biết tỏng bà chị kia bịa chuyện hù cả đám nhưng vẫn đang phân vân
không biết có nên kể sự thật không, hay cứ ậm ừ câu chuyện văn phòng ma
ám của chúng tôi… đi vào truyền thuyết luôn!
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét