Tôi đã từng bị tổn thương rất nhiều, trái tim nhỏ bé của tôi đã từng
rạn vỡ nhiều lần. Có thể bởi bất kì một lí do nào, kể cả đó là những lời
nặng nề của một người lạ. Nhiều lúc tôi tự hỏi sao mình lại
yếu đuối
như thế. Có phải do trái tim tôi mang hình giọt nước. Có nhiều người
bước qua cuộc đời tôi nhưng rất ít người lưu dấu lại trên dải cát trắng
trong thế giới tôi.
Tôi rất ít khi xưng anh em với một người khác trừ những lúc hi hữu,
bởi một điều tôi không mở miệng được. Nhưng với anh, một người nhỏ hơn
tôi 1 tuổi, tôi lại có thể thốt nên lời. Có lẽ vì tôi lỡ nhận người ta
là huynh kết nghĩa mất rồi.
Anh đến như một cơn gió lạ thổi mát tâm hồn tôi. Anh đến mang theo
một thế giới đầy màu xanh có hoa cúc dại trắng muốt cùng những tiếng sáo
da diết. Tôi rất thích tưởng tượng được chạy nhảy tung tăng trên cánh
đồng xanh màu cỏ, được dang tay đón gió, được ngân nga những bản nhạc
yêu thích mặc dù giọng hát tôi phải nói là rất dở.
Anh đến và tặng tôi những ca khúc mà giờ tôi luôn mang trong lòng.
Anh đến và mang lại cho tôi những xúc cảm chân thành mà cũng rất đỗi yêu
thương. Anh đến sẻ chia cùng tôi những lúc tôi buồn, những lúc tôi vui.
Tôi còn nhớ mãi những lần chờ anh lên rồi tám chuyện, dù cho đến khuya
tôi cũng rất muốn nói chuyện cùng anh. Một người lạ đã dần dần bước vào
thế giới của tôi như thế đấy! Một người lạ nhưng mà cảm giác thật là
quen. Người ta nói thế giới ảo là một thế giới không thật, nhưng với
tôi, đó là nơi lưu giữ những tình cảm chân thành nhất. Là nơi tôi có thể
thoải mái trút bỏ những muộn phiền, những ưu tư. Vốn là một người đa
cảm, khi rời xa những điều vốn dĩ từng quen thuộc với mình, tôi đều rơi
nước mắt mỗi khi nhớ lại. Và giờ khi viết những dòng này ra, lệ cũng
hoen mi tôi nhưng đôi môi vẫn không quên nở nụ cười. Cười vì anh - một
người tôi quý mến.
 |
| Hãy sống thật vui vẻ và hạnh phúc anh nhé! (Ảnh minh họa) |
Anh có một trái tim tràn đầy
yêu thương và sẻ chia. Ngày anh
nhắn tin cho tôi, anh xuất gia quy y cửa Phật là lúc nước mắt tôi lại
rơi. Vì như thế nghĩa là anh sẽ bỏ lại tất cả phía sau để quỳ dưới Mẹ
Quan Thế âm. Tôi biết đó là lựa chọn của anh. Tôi chỉ biết cầu chúc anh
mỗi ngày bình an và hạnh phúc.
Tôi cũng từng kết nghĩa với một tỉ. Có một lần hai chị em nói chuyện,
tỉ cũng đã đề cập đến chuyện sẽ xuất gia. Lúc đó trong lòng tôi cũng
dấy lên một xúc cảm, và đôi mắt cũng bắt đầu long lanh. Nhà của tôi cũng
có một người xuất gia là em của ông nội tôi. Vì là người của Phật nên
mỗi khi bà về, gia đình tôi đều xưng là Bà sư cô. Tôi thấy thật là
khoảng cách. Cũng lâu rồi, tôi không gặp lại bà.
Vì thế mà giờ, khi nghe anh nói vậy, tôi cảm thấy rất buồn. Một ngày
nào đó, gặp anh ở chùa, tôi sẽ gọi anh là gì. Sẽ chẳng bao giờ có những
phút giây hai huynh muội chuyện trò vô tư như ngày nào nữa. Nhưng nếu có
cơ hội, tôi sẽ vào chùa thăm anh.
Tôi đang sắp bước vào một chặng đường khó khăn. Là chặng đường tôi
chuẩn bị ra trường. Trái tim tôi còn lắm sợ hãi, còn lắm lo âu. Nhưng mà
tôi sẽ cố gắng gạt bỏ những nỗi buồn trong lòng để hoàn thành cho thật
tốt. Anh hãy cầu chúc cho tôi gặp nhiều may mắn nha. Ngày tôi ra trường,
tôi sẽ up ảnh khoe anh. Và anh sẽ mỉm cười nhìn tôi phải không?
Trong trái tim tôi, luôn tồn tại một mảnh đất trồng toàn hoa cúc dại
trên thảo nguyên xanh rộng lớn. Tôi cầu chúc những điều tốt đẹp nhất đến
với anh. Mong nụ cười luôn tỏa sáng trên đôi môi của anh. Mong cho tình
thương của anh lấp đầy những tâm hồn bất hạnh của những em nhỏ ở chùa.
Hãy sống thật vui vẻ và
hạnh phúc anh nhé!
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét