Chi phí cho một ca phẫu thuật đặt túi silicon để tăng kích thước vòng
một tại các cơ sở y tế hoặc thẩm mỹ đáng tin cậy không hề rẻ, từ 2.000
đến 5.000 USD, quy ra tiền Việt là hơn 40 đến 100 triệu đồng. Không phải
nhà giàu, ai dám bỏ ra khoản tiền đó. Thế nhưng có những cô gái tuy
nghèo nhưng vẫn “cắn răng” bán tài sản hoặc vay tiền để
nâng ngực.
“Muốn làm ‘gái’ thì về phẫu thuật đi”
Cũng có bằng cao đẳng nhưng Thúy xin việc mãi không được. Gom được
hai chục triệu đồng, bố mẹ tính “chạy” cho cô vào một cơ quan nhà nước
trong thành phố, nhưng thật đen đủi là chỗ trống chỉ có một mà cả chục
người muốn chen vào, trong đó có con một bà sếp. Thúy đành chịu thua, 20
triệu đưa cho “cò” chỉ lấy về được 12 triệu. Cô vay giật thêm các nơi,
mở một quầy bán quần áo nho nhỏ. Chẳng hiểu do nặng vía hay không có gu
chọn đồ hợp thị hiếu của khách, sau 8 tháng thì Thúy lỗ nặng, phải thanh
lý đồ rồi đóng cửa hàng, nợ đầm đìa.
Thương đứa cháu gái lận đận, bác dâu bảo: “
Thôi mày làm đại lý ghi đề cho bác”.
Thúy làm mấy tháng, cũng có đồng ra đồng vào. Sau thấy người đánh thì
nhiều mà người trúng thì ít, tiền thu về cứ gom hết cho chủ đề mà chẳng
mấy khi đi theo chiều ngược lại, Thúy đâm ham. Cô bèn “ôm” tiền người ta
đánh, không chuyển về “trung tâm” nữa. Mới được ít hôm, một anh chàng
mèo mù vớ cá rán nào đó trong xóm say rượu nổi hứng đánh bậy một con 2
triệu đồng, không ngờ lại trúng, bao nhiêu vốn liếng gom được phải vét
hết ra trả cho anh ta.
Nghĩ đó chẳng qua là tai nạn hy hữu, Thúy tiếp tục “ôm đề”, chọn
những số mà theo cô là ít khả năng trúng. Nhưng đúng là trời già khéo
trêu ngươi, chỉ trong mấy tháng, cô đã dính thêm vài vố tương tự, của
nả có gì đều bị người ta đến nhà lấy đi hết mà vẫn còn nợ. Ngày nào cũng
có mấy anh đầu gấu đến nhà dọa cắt gân, xẻo ngực. Cuối cùng, để chóng
thu hồi vốn, một tay sai của chủ nợ mách cho Thúy con đường bán trinh
tiết. Sau lần đầu được số tiền kha khá, Thúy bắt đầu tìm hiểu về “nghề”
và biết rằng muốn “được giá” thì phải có mối sang, nên cô nhờ người nọ
người kia giới thiệu. Cô tự tin rằng mình cao ráo, da trắng, chân dài,
son phấn váy vóc vào trông cũng ngon.
Ấy thế mà khi ra mắt “má mì”, một anh chàng tuổi ngoài 30 tóc bóng mượt và giọng nói ẽo ợt, anh ta nhìn cô bĩu môi: “
Người ngợm thế này có ma nó ngửi. Đi mà nâng ngực đi đã nhé”.
Lúc bán trinh cho ông sếp bụng bự gặp vận rủi đang muốn giải đen, Thúy
chẳng thấy xấu hổ gì lắm; nhưng khi gã “má mì” kia chê bai bộ ngực của
mình, cô chẳng những xấu hổ mà còn thấy nhục. Mà cũng phải, vòng một của
cô tuy không đến nỗi phẳng lì nhưng cũng chỉ “xinh xắn dễ thương”,
trong khi mốt bây giờ là phải căng tràn như muốn bật tung cúc áo, cứ lên
mạng thì biết. Xem ra, dù là vì chuyện sinh nhai hay vì “danh dự” thì
cô cũng phải đi làm ngực rồi.
Làm ngực không phải để cho đẹp
Hương trượt đại học nhưng vì thương đứa con duy nhất sớm mất cha, mẹ
cô bán nửa mảnh đất ở quê để cho cô vào một trường dân lập ở thủ đô.
Nhìn xung quanh các bạn toàn con nhà giàu, trông chẳng lấy gì làm xinh,
thế mà đắp túi xịn, áo sang lên thành ra đẳng cấp ngời ngời, rồi nhìn
lại mình, cô thấy tủi. Rồi khi được một anh chàng cùng trường là con nhà
giàu để mắt tới, Hương thấy mình như cô bé Lọ Lem gặp được hoàng tử.
Từ ngày yêu nhau, cô được chàng chu cấp cho cả tiền và “hiện vật”,
trông rạng ngời ăn đứt các hot-girl trong lớp. Có điều, chỉ sau vài
tháng, chàng chán, kiếm cớ chia tay. Không chấp nhận nổi chuyện vừa “lên
voi” đã “xuống chó”, Hương cặp ngay với một người đàn ông có vợ, trở
thành
bồ nhí của ông ta trong căn hộ xinh xắn vùng ven Hà Nội.
 |
| Tuy nghèo nhưng vẫn “cắn răng” bán tài sản hoặc vay tiền để nâng ngực (Ảnh minh họa) |
Số Hương đúng là lận đận tình duyên. Sau chừng một năm, gã bồ của
Hương tìm cách “đá” cô ra khỏi căn hộ để nhường chỗ cho một em khác có
vòng một mẩy đến nghẹt thở. Khoảnh khắc nhìn thấy tình địch cũng là lần
đầu tiên Hương nhận ra điểm yếu của mình: cô không có bộ ngực ngon lành
như cô ta. Lợi thế của cô là vẻ thanh xuân tươi rói, mới mẻ nhưng cũng
đang mòn dần khi cô đã trở nên dạn dĩ, sành sỏi. Hương quyết định phải
nâng cấp bản thân. Cô bán lắc vàng, dây chuyền vàng các tình nhân tặng
trước đó để đến mỹ viện.
Thấy cơ thể con gái trở nên quá khác lạ trong lần về thăm nhà, mẹ Hương nhìn đăm đăm với ánh mắt khó hiểu. Hương nói thẳng:
“Con đi nâng đấy. Mất gần 50 triệu”. Bà mẹ thảng thốt: “
Mày có làm sao không hả con? Nhà mình nghèo, sao dám bỏ chừng đấy tiền ra làm đẹp?”. Hương nhấm nhẳng: “
Đấy không phải làm đẹp, mà là đầu tư mẹ ạ”.
Vốn và lời
18 tuổi, Hoài xác định luôn, không có chuyện cô tự đi làm mà lại kiếm
đủ tiền ăn sung mặc sướng, nên cách lập thân tốt nhất vẫn là lấy chồng
giàu; chưa thực hiện được thì phải cặp bồ giàu. Vì thế, cô rất chú tâm
“trau dồi” nhan sắc, không chỉ da dẻ, tóc tai mà còn luyện cả cách đi
đứng, ăn mặc sao cho đẳng cấp, có gu. Nhìn lại mình, Hoài thấy mọi thứ
tạm ổn, trừ vòng một, nhưng đó là thứ có thể sửa chữa được, chỉ cần chịu
chi tiền và chịu đau.
Không biết nhờ bộ ngực được nâng cấp hay nhờ tài “chào hàng” khéo léo
mà kể từ khi học xong cấp 3 cho đến lúc lấy được bằng cao đẳng, Hoài
luôn có người yêu giàu. Tốt nghiệp đã mấy năm, cô chưa thực sự đi làm ở
chỗ nào dù chỉ để “làm màu”, vì trong cái nghề làm người yêu của đại
gia, hễ người ta gọi đến giờ nào là cô phải có mặt giờ đó, vả lại các
ông bồ đã mất tiền bao gái thì cũng không muốn cô ưỡn ẹo ở công sở để có
cơ hội “ngoại tình”. Bù lại, vừa rồi khi chia tay ông bồ thứ tư, dù hơi
cay cú vì bị hất bỏ một cách phũ phàng nhưng Hoài vẫn hài lòng với số
vốn bấy lâu tích cóp được. Nếu so với vài chục triệu đồng bỏ ra để nâng
ngực thì khoản đầu tư của cô thật là một vốn mấy trăm lời.
Hoài cũng đã tính, đánh đĩ mười phương cũng chừa một phương lấy
chồng; khi đã có số vốn kha khá sẽ tìm một công việc ổn định với một
người đàn ông cố định. Với cô, đây có vẻ là thử thách lớn nhất bởi tuy
không phô trương “nghề nghiệp” của mình nhưng chẳng hiểu sao những người
đàn ông Hoài tiếp cận nhanh chóng nhận ra “chất” của cô để bỏ chạy mất.
Cô đang tính chuyển địa bàn vào TP HCM, nơi không ai biết mình, để bắt
đầu một giai đoạn mới trong cuộc đời.
Thúy cũng vậy. Sau khi phẫu thuật nâng ngực và tham gia đường dây
gái gọi,
cô cũng có “giai đoạn hoàng kim” của mình, xét về mặt thu nhập. Có điều
không biết số tiền đó chui vào đâu bởi khi cô đã bị hạ giá, tiếp những
vị khách nhếch nhác hơn với thù lao hẻo hơn, những khi túng thiếu, cô
lục lại vốn liếng thấy đã cạn hết cả.
Hương thì lấy được chồng, một “đại ca” hết thời, láng giềng vẫn bảo
là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Cứ dăm ba bữa cô lại bị anh chồng bất đắc
chí đánh cho một trận. Nhưng điểm tích cực của cuộc hôn nhân này là
Hương không được đong đưa với gã đàn ông nào nữa, chỉ tập trung lo cho
cái cửa hàng – món lời có được từ vụ đầu tư tăng kích cỡ vòng một của
cô.
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét