Tôi năm nay 22 tuổi. Tôi lấy chồng ngày 11/11/2011 - một ngày thật đẹp và ấn tượng nhưng chuyện tình cảm
vợ chồng,
con cái thì không ấn tượng chút nào. Chồng tôi là nhân viên bán vé xe
bus còn tôi đang học trường Y. Chúng tôi lấy nhau không có một chút tình
yêu nào. Tôi và anh quen nhau khi tôi chuyển lên nhà bà ngoại ở cho gần
trường học. Quen biết, yêu anh và cưới anh chỉ trong vòng hơn 4 tháng.
Tôi chưa biết tí gì về gia đình anh và anh cũng vậy. Trước khi quen tôi
anh đã có rất nhiều người theo đuổi và tôi cũng biết anh mới chia tay
một người sinh năm 88 bằng tuổi anh và làm tiếp viên ở nhà nghỉ, còn tôi
lúc đó tôi cũng mới chia tay với mối tình kéo dài gần 5 năm.
Chúng tôi đến với nhau chỉ để thoả mãn nhu cầu thiếu thốn tình cảm
của nhau nhưng không ngờ tôi đã có thai được hơn 2 tháng. Chúng tôi định
bỏ đi nhưng vì mọi người khuyên không bỏ nên chúng tôi quyết định cưới.
Gia đình tôi không đồng ý cho tôi lấy anh vì công việc của anh không ổn
định với lại quê thì ở xa. Nhưng vì thương con thương cháu bố mẹ tôi đã
đồng ý cho chúng tôi lấy nhau. Cưới nhau về được hơn một tuần thì tôi
bị sảy thai, sau đó ít ngày anh bị đuổi việc. Gia đình tôi gặp sóng gió
từ lúc anh bị mất việc.
Tính anh gia trưởng, đứng núi này trông núi nọ và ưa nịnh còn tôi
tính bốp chát hay nói thẳng. Ở nhà được mấy tháng thì chị dâu tôi xin
cho anh vào làm ở công ty sơn gần nhà. Làm được một thời gian thì anh
kêu ở đó mệt, vất vả anh không làm và xin nghỉ việc. Anh trai tôi lại
xin cho anh vào làm ở bên xe bus Liên Ninh. Hôm bên công ty gọi anh
phỏng vấn để đi làm thì anh đưa điện thoại cho người yêu của em trai
dùng nên anh không đi phỏng vấn được. Bạn tôi lại xin cho anh vào bến
bus ở Đền Lừ, người ta nói phải đợi nhưng được mấy hôm anh đã đến đòi hồ
sơ về với lý do lâu không được đi làm lấy về xin cho khác. Tới giờ
chồng tôi vẫn chưa đi làm ở đâu, từ hôm chồng tôi nghỉ việc ở nhà tới
giờ vợ chồng tôi liên tục cãi nhau thậm chí anh đã đánh tôi chỉ vì bênh
người tình của mẹ anh và anh. Gia đình chồng tôi: bố chồng, mẹ chồng và
cả chồng tôi đều cặp bồ còn em trai chồng tôi thì cứ 3-4 tháng lại đưa
người yêu đi phá thai.
Hôm mùng 2/9 vợ chồng tôi có nói chuyện với bố mẹ chồng về vấn đề
chồng tôi hơn 2 tháng nay đi chơi không ở nhà. Mẹ chồng tôi bảo rằng:
"Tao bỏ nó lên trên nhà em nó ở hàng tháng tao gửi tiền ăn uống chi tiêu lên cho bọn nó. Tao không cho nó ở cùng mày".
Thử hỏi xem một người mẹ chồng mà ăn nói với con dâu như vậy có chấp
nhận được không? Rồi tiền đóng học tôi mà xin là lại bị mẹ chồng chửi
mắng. Tối hôm đó vợ chồng tôi to tiếng ở trên phòng thế mà bố chồng tôi
đã vu cho tôi cái tội "
rủa bố mẹ chồng chết sớm rồi rủa chồng chết để đi với người khác". Tới giờ tôi không thể thanh minh được gì vì chồng tôi cũng vào phe
bố mẹ chồng.
Tôi chỉ biết cắn răng chịu đựng chứ không dám cãi lại. Còn em chồng tôi
nhiều lần xin tiền tôi không cho thì nó xui người gọi điện và nhắn tin
chửi chị dâu.
 |
| Tiếp tục cố gắng có nghĩa là tôi phải học cách chấp nhận sống khi bao nhiêu người chửi mắng tôi (Ảnh minh họa) |
Hôm rằm tháng 8 là giỗ đầu bà ngoại chồng tôi, bố mẹ chồng gọi điện
bảo cho chồng và em chồng về còn tôi thì không nói gì. Vì nghĩ rằng mình
vẫn là con dâu, trách nhiệm mình vẫn phải về và nghĩ tới bố mẹ chồng
nên tôi đã về. Kết cục của tôi khi về đó là bị chồng đánh và nguyên nhân
bị đánh đó là tôi đã biết được sự thật rằng cả gia đình chồng tôi đi
cặp bồ.
Khi đang ngồi ăn cơm bác dâu và mợ chồng tôi có hỏi tôi rằng:
"Thế mày đã biết chuyện gì ở gia đình mày chưa nếu chưa thì tí mọi người nói cho".
Sau khi ăn cơm xong bố mẹ chồng tôi và em chồng tôi đi về nhà còn chồng tôi đang đi đón chị con nhà bác.
Mọi người nói: "
Nhà chồng mày nát hết rồi". Tôi hỏi sao bác lại bảo như vậy thì bác dâu nói rằng: "
Bố
chồng mày đang cặp bồ với con làng bên, con đấy sinh năm 87 chồng nó đi
tù về buôn bán ma tuý. Mẹ chồng mày đi phiên dịch cho bọn Trung Quốc
thì yêu luôn ông chủ và còn làm mối cho chồng mày em gái ông đấy nữa.
Cách đây nửa tháng mẹ mày với chồng mày sang nhà thằng đấy thăm cửa thăm
nhà chơi ở bên Trung Quốc hơn 1 tuần mới về".
Khi nghe tới tin đó tôi quay cuồng như có cái gì đó đập vào đầu óc
mình tôi có kiềm chế để nghe mọi người nói hết. Khi nói xong mọi người
có hỏi tôi thế dạo này chuyện vợ chồng mày như thế nào thì tôi cũng nói
anh bỏ đi hơn 3 tháng nay không về thăm vợ cũng không gọi điện hỏi thăm
bố mẹ vợ một câu nào. Đang nói chuyện với mọi người thì chồng tôi về
nghe thế chồng tôi lôi tôi về nhà và đánh tôi. Khi về tới nhà chồng
trước mặt tôi đó là người tình của mẹ chồng tôi và chồng tôi. Tôi bình
tĩnh vào nhà nói chuyện với bố mẹ chồng về chuyện anh bỏ đi và người yêu
cũ của anh từng gửi ảnh thân mật của hai người ở trên giường với nhau.
Mẹ chồng và em chồng tôi chửi tôi rồi xui chồng xông vào đánh tôi.
Lúc chồng tôi đánh tôi mẹ chồng còn nói:
"Đánh chết mẹ nó đi mày đánh chết nó thì tao cho mày lấy vợ khác giàu hơn nhà nó nhiều", em trai chồng thì nói:
"Đáng đời ai bảo mày ki bo tao xin tiền mày không cho, cho mày chết"... rồi nó bảo anh trai đánh mạnh vào.
Tôi không thể ngờ được rằng một người mẹ chồng mà lại xui con mình
đánh vợ như vậy. Càng nghĩ lại tôi càng thấy tủi thân. Giờ nghĩ lại
quyết định kết hôn với anh là một sai lầm, sai lầm không bao giờ lấy lại
được. Khi bố mẹ tôi biết được chuyện anh đánh tôi thì nhà tôi có gọi
điện hỏi tình hình như thế nào thì bố mẹ chồng tôi lại nói lúc đó không
có ở nhà nên không biết. Từ hôm đó tới giờ anh cũng không dám gọi điện
hay nhắn tin cho tôi vì sợ gia đình tôi biết.
Chỉ còn nửa tháng nửa là cưới em gái tôi, tôi muốn anh về để vợ chồng
lại như xưa và cũng muốn để mọi người đỡ trách rằng cưới em gái lại
không thấy anh rể đâu. Hôm qua tôi đã nhắn cho anh một tin rằng: "
Chuẩn bị cưới em gái em anh về để còn lo công việc cùng bố mẹ". Nhưng tôi nhận được một tin rằng: "
Tao đéo thèm về nhà mày, mày là cái đéo gì mà tao về kể cả bố mẹ mày gọi tao cũng đéo thèm về".
Nhiều lúc tôi cũng chỉ muốn vợ chồng quay lại với nhau hoà thuận vui
vẻ với nhau nhưng anh không muôn thì tôi biết phải làm sao. Tôi càng cố
gắng bao nhiêu thì anh lại muốn đạp đổ bấy nhiêu. Bây giờ tôi chỉ chờ
đám cưới em gái tôi xong là tôi ly hôn. Nhưng ly hôn thì tôi sẽ đương
đầu thế nào với cuộc sống bao nhiêu là khó khăn với một trái tim sứt sẹo
và một cõi lòng tan nát. Tôi sẽ đi về đâu, về nhà trước những tiếng chỉ
trích là đứa bỏ chồng ư? Tôi làm gì để kiếm sống khi chưa ra trường bây
giờ? Hay là tôi tiếp tục cố gắng? Tiếp tục cố gắng có nghĩa là tôi phải
học cách chấp nhận sống khi bao nhiêu người chửi mắng tôi. Tôi không
được kêu ca không oán thán và dửng dưng sống. Sống với một người mà hàng
đêm tôi vẫn phải sống một mình ăn cơm một mình ư?
Tôi sẽ tha thứ tất cả cho anh, cho gia đình anh nhưng chỉ với một
điều kiện anh hãy lên xin lỗi bố mẹ và gia đình tôi vì anh đã gây ra rất
nhiều tội lỗi rồi. Tôi sẽ bỏ qua hết những chuyện trước kia. Còn nếu
anh vẫn muốn ly hôn tôi đã sẵn sàng
ly hôn. Mặc dù việc đó đối với tôi là rất khó khăn, nhưng tôi sẽ có gắng để vượt qua.
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét