Trong tình yêu và cuộc sống có rất nhiều điều trái ngược đã được
chứng minh. Với bao vất vả lo toan bận rộn này thì ai cũng có những tâm
sự riêng của đời mình, và chúng ta cũng nên hiểu ở đâu đó quanh đây cũng
có một người giống bạn.
Cuộc đời tôi có quá nhiều ngang trái và khổ đau. Tôi viết lên dòng
tâm sự này mong được giải thoát khỏi cuộc sống bon chen, tăm tối đang
gặp phải. Mỗi chúng ta ai cũng có và sẽ có một
mối tình đầu
với khởi đầu là bao trông gai vất vả. Có người sẽ được hạnh phúc còn có
người lại gặp đau khổ, và tôi nằm trong số phải chịu đau khổ.
Tôi có một mối tình đầu từ rất sớm, mọi người có thể không tin nhưng
thực sự thì tôi yêu em từ năm lớp 7. Tôi đã rất đau khổ và nhục nhã khi
có người bảo tôi yêu em vì tiền vì nhà em giàu có mà. Và tôi đã không
dám tán em trong 5 năm đó. Tôi đã lớn trước tuổi của mình, thật là một
điều không thể tưởng tượng nổi đúng không. Tôi gặp em trong sự tình cờ,
do tôi quá nghịch ngợm mà bị em chửi thẳng vào mặt, tuy thế tôi lại thấy
rằng như có ai đó quan tâm đến mình, và tôi bắt đầu để ý đến em từ hôm
đó. Dần dần tôi yêu em từ bao giờ cũng không biết nữa. Cuộc sống cứ thế
dần trôi, tôi phát hiện ra là em và tôi sinh cùng ngày, cùng tháng, cùng
năm... một điều hết sức trùng hợp phải không. Yêu em tôi đợi chờ trong
cô đơn và tuyệt vọng được 5 năm, đến năm 12 thì vào ngày sinh nhật
của hai đứa em đã cho tôi một bất ngờ quá lớn khiến tôi phải rơi nước
mắt. Em đã đồng ý làm người yêu tôi. Nhưng tôi lại thấy không xứng với
em, em là một cô gái xinh xắn và có rất nhiều người theo đuổi. Em quá
ngoan ngoãn đến mức có nhiều người nhận làm con dâu. Tôi sợ mất em, tôi
yêu em hơn chính bản thân mình, chúng tôi quá yêu nhau. Tuy yêu nhau
nhưng tôi không bao giờ đi quá giới hạn, vì tôi yêu em thật lòng và tôn
trọng em cũng như hai gia đình, nhà tôi và nhà em có truyền thống lắm.
Tôi vì em mà cố gắng và em cũng thế. Cuộc sống cứ thế trôi đi, tôi và
em quyết định sẽ lấy nhau, tôi làm mọi việc để em được hạnh phúc.
Nhưng một điều trái ngược đã tới khi tôi thi đại học ngoài bắc còn em
thi trong nam, thế là sự xa cách bắt đầu khiến cho tôi hoang mang rằng
sẽ mất em. Tôi phải đợi em 4 năm đại học mới được đoàn tụ, nhưng tôi đâu
ngờ chưa đi vào nam mà em đã chia tay với tôi. Em đã hoàn toàn quên đi
những kỉ niệm giữa chúng tôi, những lúc vui buồn hai đứa luôn bên nhau,
hứa là sẽ mãi bên nhau, chung thủy với nhau mãi mãi. Em đã hoàn toàn
quên tôi... Tôi làm mọi chuyện vì em mà em không biết tôi yêu em.
 |
| Chính tôi đã đánh mất em, đã đánh mất tình yêu này (Ảnh minh họa) |
Thực ra là tại tôi
chia tay em trước nên mới thế. Sau một vụ
tai nạn giao thông đầu tôi đập xuống đất và gây tích tụ máu đông trong
đầu. Do việc thương xuyên học khuya đến 1 hoặc 2 giờ đêm đã khiến đầu
tôi rất đau, lúc đó tôi chưa biết mình bị làm sao. Sau khi cụ tôi qua
đời được vài hôm thì tôi đã phải nhập viện để hồi sức cho kỳ thi đại
học sắp tới. Kết quả giám định cho biết tôi bị ung thư não, tôi đã sốc
nặng và nghĩ tới em, tôi biết bây giờ không thể cho em biêt được điều
này vì sắp thi đại học. Tôi cố nén nước mắt không cho em biết để em vui
và thi đại học. Sau khi thi đại học tôi đã quyết định chia tay em, em
rất đau khổ vì em cũng quá yêu tôi. Sau 7 năm tôi yêu em bây giờ tôi
phải chia tay em là một cú sốc quá lớn đối với tôi. Ra Hà Nội khám bệnh
tôi mới biết mình chỉ bị máu đông trong não vẫn còn cứu được, tôi đau
khổ khi đã nói lời chia tay em. Sau khi chữa bệnh xong tôi trở về với
suy nghĩ cứu vãn được mọi chuyện trước khi quá muộn màng nhưng em đã quá
đau khổ và đã hết yêu tôi. Tôi không dám kể cho em nghe những gì mình
trải qua.
Em đã là người cho tôi tất cả, từ sự quan tâm, tình yêu thương, sự cố
gắng, niềm vui, sự ý nghĩa trong cuộc sống. Em là tất cả đối với tôi,
em là mặt trời trong tôi, em là trái tim tôi, tâm hồn tôi, là những gì
thiêng liêng nhất mà tôi có. Tôi chân trọng em và tôi yêu em.
Tôi đã gò bó em quá nhiều, em đã mất tự do và những sở thích khi ở
bên tôi. Tôi đã khiến em mệt mỏi, em cũng đã khóc rất nhiều vì tôi, đã
buồn rất nhiều vì tôi, đã quá nhiều lần tôi làm em đau khổ và điều này
thì đã xảy ra. Tôi không có một cơ hội nào để quay lại nữa, tôi đã mất
em mãi mãi. Tôi đã níu kéo nhưng vô ích, điều đó đối vối tôi bây giờ
như một cái gì đó không có điểm tựa. Tôi đã ngã quỵ trước số phận, tôi
cô đơn và tuyệt vọng. Tôi sẽ mãi mãi mất em, và tôi biết rằng suốt cuộc
đời tôi sẽ không có người con gái thứ hai nào nữa và điều đó là chắc
chắn. Tôi yêu em và chỉ yêu mình em mà thôi. Tôi không thể sống mà thiếu
em trong cuộc đời này, tôi cần em hơn bất cứ thứ gì khác. Bây giờ thì
tôi chỉ biết nuốt nước mắt nhìn em bước đi xa mãi. Sự hối hận của tôi đã
quá muộn màng không thể cứu vãn được nữa, tôi đau khổ và dằn vặt. Tôi
đã từng thề rằng tôi bỏ em thì tôi sẽ chết, nhưng tôi quá nhát gan mà
không dám làm vậy, sự ngu ngốc và vô tâm của tôi đã dẫn đến hậu quả
ngoài sức chịu đựng của mình. Rồi đây tôi sẽ sống ra sao, tôi đã không
thể tha thứ cho chính mình.
Bây giờ tôi chỉ có thể cầu mong em nơi phương xa được bình yên, vui
vẻ, hạnh phúc, không điều gì xấu xảy ra cho em, tôi đã không thể mang
lại hạnh phúc cho em. Ngay cả người mình yêu duy nhất trên cuộc đời này
tôi còn không bảo vệ được thì còn nói gì được nữa chứ.
Lỗi tại tôi, tất cả là do tôi, tại tôi quá ngu ngốc và vô tâm nên mới
xảy ra thế này, tôi không thể trách ai được. Tôi mong một ngày nào đó
khi đọc được những dòng này em sẽ trở lại bên tôi mặc dù tôi biết điều
này là vô vọng. Nhưng tôi không biết làm sao hơn được nữa, tôi quá yêu
em và không biết làm gì để em trở lại, chính tôi đã đánh mất em, đã đánh
mất tình yêu này.
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét