Tôi, một cô gái trẻ măng bước chân vào công sở và được chào đón như
một làn gió mới của phòng. Các gương mặt nam của phòng tôi sất sáng
láng, ngược lại, phụ nữ thì trông chán kinh khủng. Vì thế, mà tôi chẳng
ngạc nhiên gì khi các anh dành cho tôi toàn lời có cánh. Tuần làm việc
đầu tiên, không có bữa trưa nào tôi không có lời mời đi ăn với các anh.
Anh nào cũng cố gắng lấy lòng tôi, điều này tôi biết, vì tôi trẻ nhưng
không phải là một cô gái ngu ngơ giả nai. Tôi đã từng trải qua vài
chuyện tình cảm và cũng đủ thông minh để biết mình có giá thế nào trong
mắt đàn ông. Nhất là ở môi trường này, khi tôi đang giữ những lợi thế
tuyệt đối.
Tôi đã từng rất tinh vi khi tuyên bố với đứa bạn thân rằng, đám đàn
ông trong văn phòng của tao là của riêng tao sử dụng. Bất kể ai. Bất kể
lúc nào tao muốn. Và tôi đã chứng minh điều đó bằng cách khiến cho anh
giám đốc đến gã bảo vệ hóa thành thi sĩ hết khi tôi nói tôi rất thích
đọc thơ .
Có một lần tôi còn làm cho một chị chuyên gia khó chịu trong văn
phòng phải nghỉ việc vì tôi muốn thế. Lần ấy, tôi cho anh chàng trưởng
phòng nhân sự cơ hội được ôm tôi vỗ về khi tôi bị chị kia làm khó. Vài
hứa hẹn, vài cảm xúc giả tôn vinh anh trưởng phòng, ngay hai tuần sau,
chị kia ra đi khẩn trương. Tất nhiên rằng một phần nữa cũng là do chị ấy
chuyên môn quá kém nhưng luôn tỏ ra nguy hiểm nên mọi người trong văn
phòng đều ghét.
Lần đó, cả văn phòng đều mở tiệc ăn mừng ghi công lớn cho tôi. Kể vậy
để thấy quyền lực của tôi không phải là xoàng. Vậy mà trong văn phòng
có một người dường như không thuộc phạm vi phủ sóng quyền lực của tôi.
Anh ấy làm cùng văn phòng và có ngoại hình rất ổn nhưng nghe đâu từng bị
sốc vì
tình cũ nên giờ đâm ra lạnh lùng, vô cảm, thấy gái thì
tránh cho càng xa càng tốt. Dĩ nhiên, anh chàng đó chẳng buồn đoái hoài
gì tới tôi.
Từ tò mò, tôi bắt đầu thấy tự ái, chẳng lẽ anh ta lại thành một ngoại
lệ ư? Như thế thì bất công quá! Thế là tôi bắt đầu làm đủ trò để thu
hút sự chú ý của anh, trừ những việc nhỏ nhất như đi qua anh, giả vờ
đánh rơi đồ vật và cúi xuống nhặt, cố tình chạm vào tay anh. Tôi có cảm
nhận được những rung động như điện giật từ anh ta, thầm thấy hứng thú vì
ít nhất là anh ta cũng là đàn ông thẳng! Rồi chúng tôi cũng chat với
nhau những dòng đầu tiên buổi đêm, do tôi chủ động kiếm cớ để lấy nick
và nhắn nhắn tin. Điều tôi bất ngờ nhất là câu chuyện đầu tiên chúng tôi
nói với nhau lại là… chuyện
sex.
 |
| Tôi bắt đầu nhớ anh, thèm cảm giác được anh vồ vập (Ảnh minh họa) |
Hóa ra anh ta có một cô bạn gái khoảng 3 tháng nay nhưng chắc chỉ để
làm cảnh thôi vì tôi thấy anh chẳng mặn mà gì với cô này. Anh ta thú
nhận đã không quan hệ tình dục trong suốt một năm qua. Với cô nàng hiện
tại, cô ta cứ giữ nguyên tư tưởng kiểu yêu là phải giữ gìn đến sau đám
cưới và họ chỉ hôn, chỉ ôm. Hết. Chưa kể cô nàng còn sắp đi học 3 tháng ở
Úc nữa. Tôi thấy buồn cười. Cũng không hẳn, tôi thấy bị kích thích thì
đúng hơn. Tôi tò mò nghĩ rằng anh chàng này sẽ điên cuồng ra sao khi
suốt cả năm trời anh ta chẳng làm gì với một cô gái? Anh ta cần được…
dạy dỗ, rõ ràng!!
Trí tò mò quái đản khiến tôi muốn tiếp cận với anh ta nhiều hơn. Tôi bắt đầu theo cách rủ anh ta đi xem phim với lý do
"không ai hợp gu phim" với tôi như anh (tôi bịa ra là tôi thích xem phim hành động, thực ra tôi cực ghét).
Tôi chuẩn bị cho buổi xem phim bằng bộ đồ sexy nhất. Tôi tạo ra những
cái bẫy để anh sa vào. Anh ta cứ từng chút một vào trong tôi. Rạp chiếu
phim tối om đồng lõa với những cái vuốt ve run rẩy. Tôi ưỡn người lên
để anh đi xuyên qua những thứ vướng víu. Và tôi cũng không chịu “thiệt”
khi mở bung những cảm xúc kìm nén của anh ấy bấy lâu. Anh luống cuống
khi không thể kìm giữ lại được, còn tôi thì nuốt trọn từng dòng cảm xúc
của anh bằng sự hưng phấn điên loạn của mình. Không một giọt cảm xúc nào
từ anh bị tôi lãng quên. Từng chút một. Từng chút một. Và cuối buổi
chiếu phim, khi đèn sáng trở lại, anh đã đề nghị tôi về nhà anh. Đương
nhiên tôi đã đồng ý. Bằng sự đắc thắng. Bằng phần thưởng là vẻ mặt háu
đói của anh, trái tim đập mạnh kinh khủng của anh và cả một đêm khám
phá, trải nghiệm mới mẻ đang chờ đón tôi phía trước. Xét cho cùng, đi
xem phim là để tạo ra một cánh cửa.
Và tôi đến nhà anh. Anh ta đúng là ngố kinh khủng. Đầu tiên là luống
cuống hỏi xem có cần phải đi tắm trước không. Hỏi tôi có cần uống nước
không? (Trời ạ, tôi đang tò mò phát điên để ngấu nghiến anh ta chứ ham
hố gì nước nôi?) Đến cái váy cài khóa bên hông của tôi mà anh ta loay
hoay mãi không gỡ ra nổi. Phải nói rằng anh ta là dân thể thao nên có
một hình thể rất đẹp. Tôi say mê nhấm nháp, khám phá thân thể anh, chỉ
cho anh biết những vùng cảm xúc mãnh liệt nhất trên cơ thể tôi, giúp anh
dần dần thâm nhập và thăng hoa.
Tôi không nhớ nổi chúng tôi đã lăn ra khỏi cái đệm từ bao giờ. Khi
tôi phủ phục trên người anh, để anh tận hưởng nốt cảm giác mãn nguyện,
tôi thấy khá là hứng thú khi anh hồn nhiên nói với tôi trong nhịp thở
gấp gáp: “
Anh chưa bao giờ có cảm giác như bây giờ. Thật sự là kỳ lạ quá sức!”. Rồi anh ta ngượng ngùng: “T
rong chuyện này anh tệ lắm đúng không? Giờ chắc em tin là anh đã không quan hệ tình dục trong từng ấy thời gian rồi chứ?”.
Anh ta đâu biết rằng tôi cũng chẳng quan tâm đến việc đó lắm. Với tôi,
tất cả chỉ là tò mò và thích thử nghiệm. Nhưng có lẽ, nếu chỉ vậy thôi
thì với tôi mọi thứ thật tuyệt…
Tôi không nên tiếp tục gặp anh ta. Nhưng sự thật là mỗi lần nhìn thấy
anh ta ở cơ quan, tôi lại bị ám ảnh về khuôn mặt đê mê, gợi cảm của anh
trong đêm hôm ấy. Tôi lại rùng mình. Và anh ta cũng như tôi, cứ có
luồng điện chạy qua mỗi khi tay tôi vô tình chạm vào anh. Chúng tôi gặp
lại nhau. Lần thứ hai, thứ ba… Lén lút sau giờ làm, giờ cơm trưa. Tôi đã
không còn thiết tha bất cứ lời mời mọc nào của đồng nghiệp khác và
chúng tôi biến mất.
Giờ thì anh như con hổ đói, thậm chí còn sáng tạo gấp nhiều lần những
chiêu trò tôi bày cho anh. Tôi bắt đầu thấy nhớ, thấy thèm cảm giác
được anh vồ vập. Tôi mãn nguyện không phải vì sex, mà vì thỏa mãn bởi
được là người tuyệt với nhất đến với anh, thậm chí còn được anh luôn ca
ngợi, mang ơn vì giúp anh như tìm thấy một con người bản năng khác…
Vậy mà đến một ngày, anh đột ngột không trả lời tin nhắn của tôi. Đến
cơ quan, tôi chợt nhận ra ánh mắt anh nhìn tôi đã khác. Tôi hoang mang.
Dù biết là mọi thứ với chúng tôi chỉ là tạm bợ, chưa bao giờ tôi hay
anh nói ra một từ thích, hay yêu gì với nhau hết. Nhưng ít ra, tôi cần
một lý do. Tôi thấy mình bị xúc phạm! Tôi đến nhà anh, vẫn chẳng có gì
thay đổi, vẫn lao vào nhau và điên cuồng và thỏa mãn. Nhưng rồi anh bảo:
“Chắc mình nên chấm dứt thôi. Bạn gái anh sắp đi du học rồi và anh
cũng sẽ sang cùng cô ấy. Bọn anh giờ cũng đã khá hơn rất nhiều. Gần đây,
anh đã ngủ với cô ấy. Anh muốn bọn anh bắt đầu một tương lai mới!”
Tôi buộc phải chấp nhận cuộc chia tay này. Dù lúc đó, tôi cũng mất hết bình tĩnh và khóc nức nở. Tôi mắng anh:
“Anh chỉ coi tôi như trò đùa, phải vậy không?”. Anh từ tốn bảo:
“Chẳng
phải là anh và em đều đã xác định ngay từ đầu đây là cuộc thử nghiệm.
Và anh cũng không nghĩ em có tình cảm gì với anh. Em còn người yêu em cơ
mà. Hãy tỉnh táo lại đi!”.
Tôi không nhớ mình đã cảm thấy đau đớn thế nào suốt quãng đường về
nhà và những đêm không ngủ nổi sau đó. Tôi chỉ nghĩ về anh ta, về những
gì chúng tôi có. Và trên hết là tôi thấy đau đớn vì tôi cứ ngỡ anh ta đã
yêu tôi! Thật sự. Đau đớn hơn là tôi chẳng có lý do gì, tôi cũng chẳng
là gì để giữ anh ta lại, bắt anh ta phải tiếp tục lén lút cùng tôi. Tôi
không biết phải làm sao cả. Thậm chí là tôi từng tưởng tượng đến lúc nào
đó sẽ tìm cách bắt anh ta phải nói yêu tôi, và chúng tôi sẽ từ bỏ tất
cả để yêu nhau thế nào… Tôi không hiểu nổi nữa…
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét