Khi nỗi nhớ hòa quyện với niềm đau... nhớ nhung trong vô vọng sẽ kéo theo
nỗi đau đến xé lòng.
Thành Phố đang bước vào mùa mưa rồi em à. Và chiều nay trời lại mưa
nữa rồi, những hạt mưa nặng trĩu rớt ngoài hiên như xoáy vào lòng anh
một nỗi buồn dai dẳng, lạnh buốt. Giá mà giờ này có em bên anh, ôm lấy
em để anh cảm nhận hơi ấm của em truyền cho anh qua từng hơi thở… Anh
nhớ em lắm! Bây giờ chỉ còn một mình anh ngồi đây nhớ về những chuyện đã
qua, cố gợi lại kỉ niệm của một thời êm ấm. Có lúc bản thân lạc loài
trong kí ức, anh như muốn trốn chạy khỏi những nỗi đau mà thực tại đã và
đang mang lại cho anh.
Mình đã chia tay, chia tay thật rồi nhưng tại sao anh vẫn không chịu
tin vào sự thật đó. Anh vẫn nghĩ rằng em còn bên anh, chỉ là em đang
đứng đâu đó hơi khuất tầm nhìn của anh mà thôi. Em đứng ở một góc để
quan sát anh, để thử xem anh có tỏ ra nhớ em như anh vẫn nói hay không
thôi… Anh cố chấp quá đúng không em? Tại anh quá ngây thơ, anh quá tin
vào tình yêu chúng ta, anh không nghĩ là một ngày nào đó anh sẽ mất em.
Lúc nào anh cũng cần em bên anh, cần có em để sẻ chia những niềm vui và
nỗi buồn, nhưng bây giờ em đã xa anh rồi, anh hụt hẫng, chơi vơi lắm em
biết không?
Anh ước gì chúng ta mãi yêu nhau, ước gì em đừng rời xa anh để quay
về với người ấy. Anh biết anh không thể níu kéo những thứ không thuộc về
mình, anh không nên giữ anh lại khi mà tình yêu trong em đã không còn
dành cho anh nữa, nhưng từng ngày qua đi nỗi nhớ trong anh cứ cồn cào và
da diết lắm em à.
 |
| Anh cứ nghĩ rằng anh là người hạnh phúc nhất khi yêu được một người con gái thật sự yêu mình (Ảnh minh họa) |
Em không thể biết anh đã xót xa đến nhường nào khi anh biết em chia tay anh để quay về với
người yêu cũ,
hóa ra những lần mình giận nhau em đều dùng khoảng thời gian đó để tìm
về với người ta. Anh thật ngốc nghếch khi tin tưởng tuyệt đối vào tình
yêu mà em vẫn thường gieo vào đầu anh, anh cứ nghĩ rằng anh là người
hạnh phúc nhất khi yêu được một người con gái thật sự yêu mình. Đêm ấy
anh buông em ra và lẳng lặng đi về trên con đường vắng. Đêm mưa rơi từng
hạt nặng trĩu tấp vào mặt anh đau rát và lạnh buốt nhưng cũng không thể
đau bằng nỗi đau trong anh, lạnh cũng không thể lạnh bằng tình cảm của
em dành cho anh. Một mình, thực sự anh không biết lúc đó mình nên đi về
đâu nữa. Anh điều khiển xe cảm giác mệt nhoài, nhìn khắp xung quanh đâu
đâu cũng thấy hình bóng em, phảng phất hơi ấm của em. Con đường về thành
phố vẫn như mọi hôm mà sao lúc đó anh đi có cảm giác như nó xa vời vợi,
anh cố gắng cho xe chạy thật nhanh trên đường, anh đi một cách vô định
hướng... Nước mắt bắt đầu rơi… anh không chấp nhận ngay được sự thật đó,
nó khiến anh quá bàng hoàng và anh suy sụp hoàn toàn em à.
Tại sao lại như vậy?
“Em không còn tình cảm với anh nữa”... từng
lời em nói như lưỡi dao cắt vào tim anh vậy. Anh đau quá nhưng nói thế
nào để em hiểu được đây… Mưa ngoài kia sao không thể cuốn trôi đi giùm
anh tất cả những kí ức về em, để anh bớt nhói lòng, bớt đau đớn mỗi khi
nghĩ đến em, để anh quên mình từng
hạnh phúc bên nhau như thế nào, để anh không còn nhớ tới em như lúc bây giờ đã mỗi người mỗi ngả…
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét