Đã hơn 10 năm kể từ ngày bạn trai tôi qua đời, cuộc sống của tôi chỉ
là những tháng ngày buồn đau với mối tình đầu không trọn vẹn. Suốt 10
năm qua, tôi không còn tâm trí để nghĩ đến một người đàn ông nào nữa…
Rồi một ngày cuối đông năm ngoái, tôi đã tình cờ gặp anh trong đám
cưới một người bạn cũ. Nhìn vẻ mặt anh hiền lành, ẩn chứa bên trong là
một nỗi buồn u uất… bất chợt lòng tôi chợt thấy xốn xang bởi hình ảnh
của người đàn ông đó. Sau này, tôi mới biết anh chính là người yêu cũ
của cô bạn tôi.
Con người ấy tưởng chừng chỉ thoáng qua một lần trong đời tôi và sẽ
không bao giờ khiến tôi nhớ đến nữa. Thế nhưng một ngày đầu xuân họp mặt
bạn bè, tôi lại gặp anh. Lần này anh chủ động làm quen và xin số điện
thoại của tôi. Thế rồi, những dòng tin nhắn đều đặn anh gửi cho tôi mỗi
ngày khiến tôi không thể im lặng mãi được. Anh xin gặp tôi, mong được
đến nhà tôi chơi và muốn được làm bạn cùng tôi.
Anh có hỏi tôi làm công việc gì nhưng tôi không nói. Sau này có nhiều cơ hội gặp gỡ, trò chuyện, anh mới nói rằng:
“Ngày mới quen em, cứ tưởng em là cô giáo, không ngờ em lại làm kinh doanh”. Rồi anh hỏi tôi:
“Em sinh năm bao nhiêu?” và khi biết tôi tuổi mèo, anh bảo
“không hợp với tuổi anh lắm”… nhưng tôi vẫn lờ cho qua.
Anh là người đàn ông đã từng một lần đổ vỡ trong hôn nhân, hiện tại,
anh đang sống cùng mẹ và một cậu con trai lên 10 tuổi. Anh tâm sự với
tôi rất chân thành, gần gũi… và cũng chẳng biết từ khi nào, tôi bắt đầu
để ý đến người đàn ông này. Tôi rất đồng cảm với anh và cảm thấy thương
anh nhiều lắm.
Cũng từ tình thương và lòng cảm mến, tôi bắt đầu thấy nhớ và yêu anh
từ khi nào cũng chẳng hay. Tôi cứ nghĩ một người đàn ông lớn tuổi như
anh chắc hẳn là một người đàn ông chững chạc, chân thành và không bao
giờ có điều gì khuất tất. Nhưng ở đời nào ai có biết trước được chữ
ngờ….?
Khi anh chiếm trọn được tình cảm của tôi thì cũng là lúc anh để lộ
bản chất con người thật của anh. Lúc đó, tôi vô tư không để ý những câu
hỏi tưởng chừng như bâng quơ của anh:
“Mỗi tháng thu nhập của em được bao nhiêu?”. Lúc đó, tôi đùa anh:
“Em làm không đủ ăn đâu, hiện tại em đang mắc nợ nhiều lắm”,
mặc dù lúc bấy giờ, lương tôi cũng khoảng 6 triệu, ăn tiêu ở quê không
tốn kém nên mỗi tháng tôi cũng giành dụm được hơn nửa số lương.
 |
| Tôi cảm thấy thật may mắn khi không phải làm vợ một người đàn ông thực dụng như anh (Ảnh minh họa) |
Nhưng tôi nào đâu có ngờ, câu nói đùa ấy lại đánh trúng vào tâm lý anh. Một hôm, tôi bỗng nhận được tin nhắn của anh: “Em ạ! Tuổi của chúng ta không thể đến với nhau được đâu. Làm sao bây giờ chứ? Anh đã một lần đổ vỡ nên bây giờ anh sợ lắm”. Tôi như nghẹn đắng khi đọc được những dòng tin đó nhưng vẫn cố gắng bình tĩnh để trả lời anh: “Nếu thế thì mình đành làm bạn của nhau thôi anh ạ!”.
Rồi cách đó vài ngày, anh lại đến thăm tôi như chưa có bất cứ chuyện gì xảy ra. Anh nói với tôi rằng, “Anh sẽ không lấy vợ nữa. Nếu anh lấy vợ thì anh sẽ làm khổ nhiều người lắm, làm khổ cả em nữa”. Tôi vẫn giữ gương mặt lạnh lùng và thẳng thắn chuyện trò với anh như những người bạn bình thường.
Một hôm, anh rủ tôi đi cà phê và thổ lộ với tôi rằng: “Có
người giới thiệu cho anh một người phụ nữ lớn hơn anh hai tuổi. Bọn anh
đã gặp nhau và nói chuyện rất hợp. Anh cũng thấy thương người con gái
đó lắm”. Sau một hồi anh kể về “người phụ nữ ấy” thì tôi mới biết được, đó là chị bạn của tôi, hiện đang đi làm ở một nơi rất xa.
Khi biết được điều đó, tôi cảm giác như
trái tim mình đang bị ai đó bóp nghẹt. Lúc ấy, tôi mới nhận ra rằng,
mình vẫn còn yêu anh nhiều lắm. Nhưng vì yêu anh nên tôi đành chấp nhận
tất cả để anh được hạnh phúc, cũng như để chị bạn tôi có được hạnh phúc thật sự.
Lúc anh hào hứng kể chuyện tình mới của mình, tôi chỉ chép miệng: “Thế
cũng tốt. Mong anh đừng làm chị ấy buồn. Hãy chân thành với chị ấy,
đừng làm chị ấy buồn khổ thêm nữa. Chị ấy cũng đã nhiều tuổi rồi, anh
cũng không còn trẻ nữa… Em cầu mong cho hai người sẽ có được hạnh phúc
thật sự”.
Dù đã có người mới nhưng anh vẫn thường
xuyên qua lại với tôi và trò chuyện rất vui vẻ. Thỉnh thoảng, anh còn
đưa tin nhắn của hai người cho tôi đọc và tôi biết được rằng, hai người
đang ở xa nhau nên họ đều mong muốn sớm được đoàn viên, sống cuộc sống
hạnh phúc bên nhau.
Tôi chưa hết bất ngờ về chuyện tình cảm
giữa anh và chị bạn tôi thì tôi lại nghe tin anh đang theo đuổi một cô
giáo đã ly hôn chồng và có một cô con gái lên 9 tuổi. Khi xác nhận được
điều đó, tôi mới bàng hoàng nhận ra con người thật của anh... Thì ra bấy
lâu nay, anh vẫn đang kiếm tìm cho mình một người vợ làm giáo viên, có
thu nhập ổn định để có thể gom góp thêm cho kinh tế gia đình, không cần
biết phẩm chất của người đó ra sao, như thế nào?
Tôi đã gọi điện cho anh để hỏi rõ mọi
chuyện, cũng như mong muốn anh sớm giải quyết chuyện tình cảm với chị
bạn tôi, đừng để chị ấy phải khổ sở thêm lần nào nữa. Lúc này anh mới
nói: “Đến bây giờ thì anh không thể giấu được em nữa. Em không có
quyền cấm anh đi chơi. Anh là người tự do nên anh thích tìm hiểu ai thì
kệ anh, miễn sao anh cảm thấy hợp là được”. Tôi có hỏi anh: “Anh
có xác định lấy cô giáo ấy không? Tại sao biết được cô ta có nhiều tai
tiếng không tốt, anh vẫn lao vào cô ấy mà phản bội bạn em? Nếu như anh
yêu cô ấy thì cũng nên thẳng thắn nói rõ cho bạn em để cô ấy tìm hạnh
phúc mới”.
Bỏ qua những lời khuyên răn của tôi và
bạn bè, anh nghe lời cô ta và suốt ngày nhắn tin xúc phạm tôi. Tôi mặc
kệ những dòng tin nhắn đó vì tôi hiểu hơn ai hết, anh không phải là một
người đàn ông đúng nghĩa, anh chỉ đến với cô ta vì danh lợi, vì lòng
tham của bản thân mình, chứ chắc gì đã có tình yêu?
Trong một lần gặp một người bạn ở cạnh nhà anh, tôi mới biết được rằng,
trước đây anh đã tán tỉnh rất nhiều cô giáo lớn tuổi… nhưng vì cảm thấy
anh không phải là người đáng tin cậy nên họ đã từ chối tình cảm của anh.
Không ngờ bây giờ, anh lại yêu phải người đàn bà đã từng "làm vợ khắp thiên hạ" này.
Giờ tôi mới ngộ ra tất cả. Thì ra trước
đây anh đến với tôi cũng chỉ vì anh nghĩ tôi làm nghề giáo. Thôi thì…
mong anh được toại nguyện với những gì anh mong muốn, còn hạnh phúc hay
không thì điều đó tự anh sẽ hiểu.
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét