Trời lập đông! Gió, mưa, lạnh và một chút cô đơn trong lòng bỗng trỗi
dậy... nó đóng cửa im ỉm vì không muốn những cơn gió lạnh gõ cửa phòng
mình. Như mọi hôm, giờ này anh thường gọi cho nó, nhưng hôm nay đã quá
nửa giờ rồi mà điện thoại nó vẫn không nổi lên bản nhạc chuông quen
thuộc. Dường như nó nhớ anh, mà không, đúng hơn là thấy thiếu một điều
gì đó trước khi bắt đầu soạn bài, thấy lạ bởi một thói quen bỗng dừng
lại mà không báo trước, nó nhấc máy gọi cho anh.
- Ui, anh xin lỗi, anh định gọi cho em nhưng cơ quan có việc gấp
anh phải đi, có tai nạn em à. Buổi tối vui em nhé! Về anh gọi liền cho
em nhé! Ngoan em nhé!
- Anh…
Bên kia tắt máy, nó chẳng nói được gì, chỉ nghe được những lời nói
vội vàng cùng tiếng mưa đì độp liên hoàn. Nếu là nó cách đây hai năm có
lẽ nó đã giận anh nhiều lắm, nhưng không biết tự bao giờ, và đến bây
giờ, nó hiểu công việc anh đang làm và nó thương anh thật nhiều. Ôm chú
chó bông anh tặng hôm sinh nhật vào lòng, nó nghĩ về cuộc sống đầy màu
hồng của nó, nghĩ về anh.
Anh và nó vốn dĩ là bạn học chung cấp 3 nhưng lại không nhiều kỷ
niệm, thậm chí rất ít khi nói chuyện cùng nhau. Cả quãng thời gian tươi
đẹp của tuổi học trò đó, anh và nó bước qua nhau lặng lẽ, âm thầm. Nó ra
Huế thực hiện giấc mơ trở thành cô giáo của mình, anh vào Nam với niềm
tự hào của một chiến sĩ Công an. Chữ duyên đã một lần nữa cho nó và anh
gặp nhau, và lần này nó dừng lại thật lâu nơi anh. Những cuộc điện thoại
đã làm anh và nó hiểu nhau và gắn bó nhiều hơn. Anh tạo nơi nó một niềm
tin mà nó cần, thật sự lúc đó nó không hy vọng niềm tin đó đến từ anh,
nó mông lung và chờ đợi ở một người anh mà nó rất yêu quý. Và rồi nó
buông tay. Anh vẫn bên cạnh, vẫn chia sẻ mọi buồn vui trong cuộc sống
của nó. Anh đến với nó khi trong lòng dằn vặt và đau khổ bởi
mối tình đầu với
cô bạn cùng lớp, một mối tình đẹp nhưng buồn vì không thể có tương lai.
Và nó đến với anh khi trong lòng đầy dao động và băn khoăn trước những
rung động đầu đời. Nó biết nó không đem đến cho anh một tình cảm ấm áp,
một niềm tin mãnh liệt nào cả, nó chỉ có thể cho anh cảm giác bình yên
bởi sự hồn nhiên và tính trẻ con đáng yêu. Ngày đó, trong danh bạ điện
thoại nó lưu anh với cái tên rất chân tình “my friend”, nó thật sự xem
anh là bạn và nó nghĩ anh cũng sẽ vậy.
Cũng là mùa đông, nhưng khác với mùa đông bây giờ nó đang cảm nhận,
mùa đông năm ấy mưa dầm dề và rét căm căm, một mùa đông mà “mưa xối xả
trắng trời Thừa Thiên”, một mùa đông khơi dậy trong nó một cảm xúc lạ.
Dưới cái lạnh tưởng chừng như tái tê lòng người ấy, anh đã vượt qua hàng
trăm cây số chỉ để đến Huế, chỉ để chúc mừng sinh nhật nó, một điều
trước kia chưa ai từng làm với nó. Nó và cô bạn thân cùng phòng đã tròn
xoe mắt vì không thể tin. Nó thấy cảm động, thấy thương anh thật nhiều.
Lúc anh sắp về lại nhà, trời vẫn mưa, nó tiễn anh về. Nhìn vào mắt anh,
nó thấy một sự chân thành đến lạ kỳ, anh đã nói thật nhiều, nó biết và
nó hiểu anh đang nói gì. Nó chỉ cười. Nó cảm động nhưng không có nghĩa
nó yêu, dù nó biết bản lĩnh của người anh rất dễ làm nó xiêu lòng. Nó tự
nhủ, sẽ cho anh một cơ hội. Anh về, nó thấy bất an và lo lắng, nó cầu
mong không có chuyện gì xảy ra với anh trên đường đi. Và sau 5 tiếng
đồng hồ, anh gọi cho nó, nó thở phào nhẹ nhõm! Rồi mọi chuyện vẫn thế,
nó vẫn đi và anh vẫn dõi theo nó.
 |
| Mỗi ngày trôi qua, nó luôn mỉm cười với những gì nó đón nhận (Ảnh minh họa) |
Suốt quãng đời sinh viên của nó, anh vẫn kiên trì gọi nó dậy mỗi
sáng, mỗi trưa để nó khỏi trễ học, và nó không bao giờ phải cài báo
thức. Nó nhớ có lần vì công việc mà anh quên gọi, nó phải nghỉ tiết đầu,
nó giận anh. Nghĩ lại nó thấy nó vô duyên quá. Rồi lúc nó đi chợ do lơ
đãng nên bị mất điện thoại, nó chạy về nhà trọ mượn điện thoại, nó gọi
cho anh và hồn nhiên khóc, anh đã phải dỗ nó rất lâu nó mới chịu nín.
Ngày nó thực tập, nó thấy hồi hộp và ngại ngùng vì lần đầu làm cô giáo,
anh khuyên nó một cách đầy trải nghiệm, nó tự tin và bản lĩnh hơn rất
nhiều. Nó hoàn thành xuất sắc đợt thực tập. Nó lao vào làm khóa luận tốt
nghiệp, vì nhiều quá làm nó mệt nên nó viết và gửi về quê để anh đánh
máy. Nó nhớ cái lúc đọc file anh gửi, nó cười hoài vì anh đánh sai chính
tả nhiều quá, nó sửa mãi vẫn không xong. Gọi cho anh và chọc vài câu,
nó làm anh tự ái, và rồi nó xin lỗi, và rồi hai đứa như chưa có chuyện
gì.
Ra trường, nó bắt đầu thấy mình cần phải lớn, nó hồi hộp xen lẫn
hoang mang trước các cơ hội việc làm, anh động viên và định hướng giúp
nó. Ngày nó ký hợp đồng, nó vỡ òa trong niềm
hạnh phúc và anh đã
chúc mừng nó thật nhiều, nó thấy hãnh diện khi anh nói anh vui và tự hào
vì nó. Có lẽ kỷ niệm nó và anh có với nhau không thể nào kể hết được,
và hiện tại, mỗi ngày anh và nó đều viết lên thật nhiều điều đáng nhớ.
Và giữa guồng quay của cuộc sống, anh và nó vẫn bên nhau như vậy! Dường
như trong từng đầu việc nó làm, từng chặng đường nó đi qua, dù là thành
công hay thất bại, dù là niềm vui hay nỗi buồn, nó luôn có anh bên cạnh
nhắc nhở và sẻ chia. Nó cũng không nhớ tự lúc nào, nó đã đón nhận anh
trong cuộc sống của nó.
Nó không nói nhiều nhưng nó tin anh biết được tình cảm của nó. Nó
trân trọng và cảm ơn những gì anh làm cho nó. Ngày ấy, anh nói với nó,
nếu nó yêu anh nó sẽ khổ và thiệt thòi nhiều lắm. Nó chưa nghĩ hết được
câu nói của anh, nó vô tư trả lời anh rằng nó yêu cái khổ. Và rồi, khi
anh trở thành một người của nhân dân, công việc anh thường có những
chuyến đi bất ngờ, những ca trực ngày lễ, tết, và với suy nghĩ đơn giản,
nó cảm thấy hụt hẫng vì không có người đi chơi cùng nó. Nó dao động.
Anh buồn nó nhưng anh không nói ra, anh chỉ khéo léo kể những câu
chuyện, nói ra những suy nghĩ trong lòng. Nó hiểu và thấy khó chịu với
chính nó, với một người học ngành Ngữ văn, học cách ứng xử. Nó mở lòng
và nghĩ mọi chuyện đơn giản hơn. Rằng “sống là cho đâu chỉ nhận riêng
mình”, và rằng cho đi sẽ được nhận lại. Và quả thật, khi con người suy
nghĩ đơn giản và bằng lòng với những gì mình đang có thì sẽ thấy cuộc
sống tươi đẹp hơn rất nhiều. Mỗi ngày trôi qua, nó luôn mỉm cười với
những gì nó đón nhận. Anh quan tâm nó nhiều hơn, yêu thương nó nhiều
hơn. Anh có thể ngồi hàng giờ cùng nó trong siêu thị để tô một bức tượng
tặng nó, có thể đi dưới mưa hàng chục cây số để dẫn nó về mỗi khi học
tiếng Anh, có thể thay đổi điều gì đó nếu nó lên tiếng góp ý, có thể
chịu được tính khí thất thường của nó, và anh luôn bên nó mỗi khi anh có
thể bằng tất cả sự dịu dàng, quan tâm và chiều chuộng. Nó cảm nhận được
tình cảm chân thành nơi anh. Nó biết, nếu không có tình yêu, không thể
có những điều như vậy. Và nó tin, với tình yêu đó, anh sẽ làm nó hạnh
phúc. Nó tự hứa với lòng sẽ không làm anh phải bất an và hoang mang như
anh đã từng nói với nó, nó sẽ tạo một niềm tin nơi anh, sẽ trân trọng
những gì nó đang có bằng tình yêu từ con tim.
Giờ đây, mục tiêu mà nó đặt ra là cố gắng học xong thạc sĩ thật sớm
để ổn định cuộc sống gia đình. Nếu ngày nó học xong, những gì nó đang tự
tin sẻ chia này vẫn đẹp như cách nó nhìn đời, chắc chắn nó sẽ đi cùng
anh đến suốt cuộc đời. Nó chỉ có thể hy vọng và đặt niềm tin vì nó biết
cuộc sống này vô thường lắm. Biết là vậy, nhưng nó có quyền tin và quyền
hy vọng. Nó
nhớ anh!
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét