Hậu quả thông thường của sự tổn thương (nghiêm trọng) trong
tình yêu thường
là đường ai nấy đi. Rồi cùng với sự bào mòn của thời gian, nỗi hận
dường như cũng phai nhạt. Ta lãng quên dần những ký ức đã từng làm ta
đau đớn. Rồi phải tiếp tục sống, tiếp tục yêu… có thể dè dặt hơn nhiều,
nhưng dù gì vẫn phải có ai đó ở cạnh chứ!
Chuyện có thể sẽ nhạt lắm nếu như
“trên đường đời tấp nập” ta không vô tình gặp lại kẻ đã từng cầm dao cứa vào trái tim mình.
Tiếp tục giương cung bạt kiếm?
Về lý thuyết mà nói, ta phải học cách tha thứ, để chính mình sống tốt
hơn. Để bóng ma quá khứ không ám ảnh mình. Đó hiển nhiên là lựa chọn
tốt nhất. Ai cũng thế! Nhưng không phải ai cũng làm được. Những vết
thương lòng bao giờ chẳng dai dẳng. Đặc biệt là loại đau đớn khắc cốt
ghi tâm.
Hãy xem những người đàn bà trong tiểu thuyết Rachel Gbson thì rõ.
Autumn trong Người đàn ông của tôi (dịch giả: Nguyễn Mai Trang, NXB Văn học) đã vớ phải một “
gã khốn điển trai” và “
anh không hề yêu cô. Anh đã cưới cô như thể đó là một trò đùa. Anh đã rời bỏ cô như thể cô không đáng một xu”.
Chưa hết, hậu quả mà anh ta để lại cho Autumn sau đám cưới chớp nhoáng vì bốc đồng là một cái thai.
“Cô chỉ có một mình và vô cùng sợ hãi khi thử thai lần đầu tiên. Cô chỉ
có một mình và sợ hãi khi khám phá phá ra rằng mình có một đứa con
trai. Và cô cũng đã một mình và sợ hãi khi cô sinh Conner mà chẳng có ai
trong phòng, trừ một bác sĩ và y tá”.
Một tuần sau khi sinh Conner, Autumn phải tự gọi điện cho luật sư của
Sam để thông báo rằng anh ta có một đứa con trai. Vài ngày sau đó, con
cô phải làm xét nghiệm bố mẹ ruột. Vài ngày sau đó nữa, người đàn ông mà
cô từng yêu sâu sắc mới đến nhìn mặt con mình.
Trong trường hợp này, nếu như Autumn không xếp Sam vào sanh sách kẻ
thù đầu bảng, hẳn tâm lý cô có vấn đề. Sam biết điều đó, anh ta ý thức
sâu sắc rằng: “
Chưa bao giờ có ai ghét anh như Autumn, kể cả những cầu thủ khúc côn cầu bị anh đập vào ván tường cũng không”.
Một trường hợp khác, Delaney trong Chỉ thuộc về anh (dịch giả: Crimson Mai, NXB Hội nhà văn) vớ được mối tình đầu là “
một gã đàn ông ương ngạnh, thiếu khoan dung cũng hệt như nó đã từng là một thằng nhóc khó ưa và chuyên thách thức” (như đánh giá của cha anh ta). Một người đàn ông trở nên nổi tiếng
“nhờ việc dụ dỗ gái trinh tự cởi hết quần áo”.
Mười năm sau khi tan vỡ, cô gặp lại anh ta đi mô tô phân phối lớn nổ
đinh tai nhức óc đến đám tang cha mình, sau lưng còn một cô nhân tình
ngực to, mông nở.
 |
| Cô và tình cũ bỗng dửng dưng như với người lạ (Ảnh minh họa) |
Mối tình đầu trong sáng và không cưỡng lại được ấy đã không phủ nhận
sở sĩ anh ta quan hệ với cô chỉ vì muốn trả thù người bố đã bỏ rơi mẹ
con anh ta. Sự tổn thương đầu đời ấy hành hạ Delaney suốt mười năm trời,
kể cả khi cô rời xa Nick. Không cách gì xóa bỏ.
Delaney, tóm lại cũng bị đẩy vào cái thế không thể “giã từ vũ khí”.
Hay là lờ anh ta đi?
Nếu trong trường hợp ta đã cố gắng tha thứ cho “kẻ thù” của mình mà
không được. Vậy thì chẳng còn lựa chọn nào khác, là phải lờ anh ta đi.
Lờ cái nỗi đau dai dẳng trong lòng mình đi. Ép nó xuống thật sâu. Sáng
suốt nhất là ứng xử giống Scarlett O’Hara: Chuyện ấy để mai tính, khi
nào mình đủ sức đã!
Bởi vì, thực tế, ngoài ký ức đau đớn và cái tôi bị tổn thương, cuộc
sống vẫn tiếp diễn. Tất nhiên, đây toàn nói về các trường hợp (đã) không
thể chết vì tình.
Ký ức đau buồn đầu đời đã đem Delaney đi rất xa khỏi thị trấn quê
hương. Cô lao vào làm việc, kiếm tiền và nghỉ học hoàn toàn. Cô sống với
người bạn trai không hợp ý cho lắm và chìm đắm trong những lần tiệc
tùng trắng đêm. Cô học được cách phân biệt điểm khác nhau giữa cocktail
Tom Collins và rượu Vodka Collins, giữa rượu nhập khẩu và nội địa. Cô
say sưa tận hưởng và khám phá một Delaney “
theo ý mình” và hoàn toàn khác. Cô
“mặc
những chiếc quần jeans rách hoặc trang điểm thật đậm. Diện những trang
phục mà mình thích. Sắm vẻ ngoài như sinh viên dự bị, như kẻ lang thang,
hoặc như một con điếm”.
Rồi đến khi chán chê những thứ nổi loạn rồi, cô tìm học một công việc
mà mình thích. Đi làm, kiếm tiền bằng việc ấy. Nick dần dần bị lãng
quên!
Autumn cũng thế. Sáu năm xa Sam, chưa khi nào cô hết hận anh, bởi vì
sự hiện diện của anh, qua hình bóng con trai, chưa khi nào thôi ám ảnh
cô. Nhưng cảm giác căm hận không làm ra bánh mì và sữa. Cô buộc phải làm
việc, kiếm tiền và kiến thiết cuộc sống riêng của hai mẹ con. Cho thật
ổn!
Mỗi ngày cô làm việc từ sáng đến tối. Cô thậm chí không có thời gian
hẹn hò hay yêu đương. Sáu năm cô ngủ chay. Những lần gặp mặt không thể
tránh khỏi với Sam (vì đứa con chung) buộc Autumn phải giữ hòa khí bằng
cách “
dán một nụ cười lên mặt”. Lâu thành quen. Quen thì không còn ngứa mắt nữa. Không yêu, không hận, không cảm xúc. Dửng dưng như với một người lạ.
Những cách làm này, cùng với sự hỗ trợ của thời gian có vẻ hợp với đa
số phụ nữ không rơi vào nhóm “quảng đại vị tha”. Thay vì cố tìm cách
bào chữa và tha thứ cho tình cũ của mình, họ tìm cách quẳng anh ta ra
khỏi bộ nhớ.
Tái hồi Kim Trọng
Bởi vì có hẳn một trường đoạn “xóa băng” rồi, sự trở lại của người
đàn ông từng khiến ta tổn thương (sâu sắc) là hoàn toàn có thể. Nó giống
như một cô công đoạn “ghi đè” lên cái băng cũ. Vẫn là vỏ băng ấy, nhưng
nội dung đã khác đi nhiều.
Anh ta, khi không còn là kẻ thù nữa phải bắt đầu tán tỉnh lại cô nàng
mà mình từng bỏ mất. Theo kinh nghiệm của Rachel Gibson thì nó thường
bắt đầu từ
sex. Sự rung cảm và nỗi ham muốn nhau là thứ
không mất đi sau khi cả hai đã lạc nhau cả một thời gian đủ xóa tan rất
nhiều ký ức. Đây là điều kiện gần như bắt buộc để bắt đầu lại.
Và lúc đó, nếu thực sự tình yêu vẫn nảy sinh, thì đấy đích thực là người đàn ông dành cho bạn.
Lại cũng có người bảo: Chả phải cuộc tái hợp nào cũng đáng chán như tái hồi Kim Trọng hay sao?
Hình như lỗi của Kiều là đã không xóa sạch chàng Kim để toàn tâm toàn
ý tận hưởng Từ Hải. Đã thế, khi tái hợp lại còn kiên quyết tẩy chay
sex. Một mối quan hệ sao có thể ấm áp nếu bản thân người trong cuộc
thiếu đi sự nồng nhiệt?
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét