Tôi sinh ra và lớn lên ở một miền quê nghèo. 15 tuổi, tôi đã bỏ học
theo các anh đi học nghề sửa chữa ô tô. Hai năm sau, dù các bạn cùng
trang lứa vẫn hỗn nhiên cắp sách đến trường thì tôi đã tự nuôi được bản
thân mình và ước mơ sẽ mở được một ga ra của riêng mình.
Tôi học nghề nhanh và trở thành tay thợ có tiếng. Lúc đó nghề sửa chữa ô
tô rất "hot" nên với tay nghề của mình, tôi kiếm được rất nhiều tiền.
Duy chỉ có 1 điểm ở tôi không ai ưa, đó là thay người yêu như thay áo.
Nói là người yêu chứ thật ra trong số họ toàn là những cô gái con nhà
lắm tiền trốn học đi chơi, đua đòi và rất nhạt nhẽo. Thực sự không có ai
làm tôi rung động cả, họ cũng biết thế nên lần lượt chào tôi đi hết.
Thế cũng chẳng sao cả, dù sao tôi cũng chỉ đến với họ để giải khuây
thôi.
Tôi và anh trai ruột mình cùng ra mở xưởng. Xưởng đứng tên anh nên khách
hàng chỉ biết đến tôi là 1 tay thợ hiếm có. Tiếng là anh em nhưng chúng
tôi khác nhau từ suy nghĩ, cách làm ăn đến cách sống nên chúng tôi
thường xuyên xảy ra mâu thuẫn. Phần tôi kiếm được bao nhiêu, tôi tiêu
xài phung phí hết, rồi ăn chơi, bao gái. Không biết bao nhiêu cô gái đã
từng đến với tôi rồi nguyền rủa tôi "
cả đời sẽ không biết thế nào là tình yêu thực sự". Tôi chỉ cười nhạt bảo, các cô đều không xứng để tôi đặt niềm tin và
tình yêu.
Thú thực, 30 tuổi, tình trường cũng dạn dĩ lắm nhưng chỉ mình tôi biết
tôi chưa thực sự yêu ai. Có lẽ vì làm ra đồng tiền quá sớm lại không ai
quản thúc nên tôi trở nên hư hỏng như vậy.
Rồi anh trai tôi lấy vợ. Vợ anh là một cô gái bình thường, giản dị, tôi
thoạt nhìn đã không ưa về vẻ bề ngoài bình thường ấy. Cô ấy lại mang một
cái tội rất lớn, đó là cái tội nghèo nên tôi coi khinh ra mặt.
Là người có ăn học nên cô ta không bao giờ nói tay đôi với tôi, dù
tôi có hỗn láo trước mặt. Tôi sợ cô ta sẽ thâu tóm hết tiền bạc của cải
của anh trai mình và tôi sẽ chẳng được gì nên tôi luôn tìm mọi cách
chống đối cô ấy. Hơn nữa, gia đình tôi không mấy ưa cô ấy nên đã ép anh
trai tôi tách cho tôi một xưởng riêng để tôi tự do làm ăn, buôn bán.
Trước sức ép của gia đình, dù đang rất khó khăn, anh tôi cũng dồn hết
vốn liếng đưa cho tôi tách xưởng. Tôi ném về phía cô ta một cái nhìn
đắc thắng: "
Tưởng cô là gì hả, trong mắt anh tôi, tôi là nhất. Cô chả là gì đâu" - Đấy là những điều tôi muốn cô ấy phải biết.
Thế là tôi thành ông chủ. Khi làm chủ thực sự, tôi mới biết, phải một
mình đương đầu với mọi chuyện khó khăn đến thế nào? Từ chuyện ăn ở của
anh em công nhân, từ việc sẽ ghi sổ sách ra sao cho khoa học, dễ hiểu.
Cô ta đến. Chắc đến để xem tôi có bản lĩnh làm được mọi việc không chứ
gì? Nhưng không, cô ta mang đưa tôi mấy quyển sổ trong đó có sẵn các
biểu mẫu rồi nhẹ nhàng bảo:
"Chị đưa em mấy quyển sổ này em ghi
từng nội dung công việc hàng ngày, thu chi, nợ nần, lương thợ, và phần
nhập xuât hàng cho chi tiết thì cuối tháng mới tổng hợp được lời lãi thế
nào và tồn công nợ bao nhiêu". Thấy tôi không thèm liếc mắt nhìn, chị ta tiếp
: "Chị để ở bàn nhé. Chị về đây".
"Về thì về ai thèm giữ, xưng chị với ai chứ? Định lợi dụng cơ hội này
để làm thân với tôi chắc, còn lâu nhá" - tôi nghĩ thầm trong bụng.
Mấy cô bồ của tôi, cô nào cũng xung phong đến giúp tôi, tất nhiên là làm
kế toán cho xưởng. Thế là tôi đồng ý chọn một em theo tôi là có tư cách
nhất về đỡ đần tôi công việc. Em cũng tỏ ra chu đáo, cơm nước ở xưởng
và sổ sách cho tôi rất cẩn thận. Nhưng chỉ được mấy ngày, có lẽ lúc đó
em cảm thấy về làm cho tôi, quản lý tài chính của tôi là muốn buộc chân
tôi... nhưng thấy không hiệu quả nên bắt đầu nay em bận, mai em bận, báo
hại công nhân của tôi, bữa no bữa đói vì không có ai hậu cần. Anh em
kéo xuống xưởng anh trai tôi ăn luôn, đến giờ lại về làm. Cô ta nhịn
giỏi thật, để làm thân với tôi, cô ta nuôi cả chục người công nhân cho
tôi. Cũng tạm được. Tôi nghĩ thế.
Một năm sau, anh tôi có biến. Xưởng giảm công nhân, cô ta sinh con, anh tôi gọi tôi lại và bảo:
"Mày làm được thì lo cho anh em công nhân đi, tao không lo được cho mày mãi đâu". Tôi khẽ liếc xéo cô ta.
Từ ngày quay lại xưởng, vì sinh hoạt không đều đặn, ăn uống thất thường
theo thái độ vui buồn của tôi nên anh em đâm ra nản, lại nản một ông chủ
gái còn nhiều hơn thợ nên anh em bỏ đi dần. Người thì xuống làm với anh
tôi, người thì đi xưởng khác. Người tâm phúc nhất trước khi đi nói với
tôi là:
"T. (tên vợ của anh tôi) là người tốt. Cô ấy không chỉ tốt
với anh em thợ dưới mà còn tốt với cả anh em thợ ở xưởng này. Nói thật,
chúng tôi muốn bỏ anh đi lâu rồi nhưng chính cô ấy giữ chúng tôi lại
giúp anh".
Anh em thợ đi hết. Tôi bỏ bê công việc đã lâu nay nên không thể cầm cự
thêm được. Phá sản. Tôi không còn chỗ để đi, lại về xưởng làm với anh
tôi. Đối diện với ánh mắt soi mói của mọi người, tôi rất ái ngại. Anh
trai tôi càng được thể, chửi tôi thậm tệ.
Chị dâu tôi lúc nào cũng tươi trẻ và đối xử rất tốt với mọi người (Ảnh minh họa)
Chán chường, tôi thành kẻ ăn bám, ngày tôi ngủ, đêm tôi đi chơi thâu
đêm suốt sáng. Thợ ở xưởng anh trai nhìn tôi khinh rẻ. T thì khác (cô ấy
ít hơn tôi 4 tuổi nên tôi chỉ xưng tên không gọi chị), cô ấy nấu cơm
gọi tôi dậy ăn, tôi không dậy thì cô ấy để phần. Nhưng khi tôi bị chủ nợ
đến đòi, tôi đã thầm nghĩ cô ta sẽ trả cho tôi, chắc chắn vậy vì cô
muốn lấy lòng tôi mà. Nhưng không, Lần đầu tiên tôi thấy T lớn tiếng đến
thế: "
Ai nợ thì anh đòi người ấy. Lần sau anh đừng có mở mồm đòi em, nếu không em sẽ không nể đâu".
Thế là tôi bật dậy... lâu lẳm rồi, hôm nay tôi mới bật dậy giữa ban
ngày thế này. Tôi không biết mình phải làm gì nên lại nằm xuống. Nhưng
từ hôm nay, tôi đã vạch định ra những ngày tiếp theo tôi sẽ phải làm gì.
Tôi nói chuyện nghiêm túc với anh trai và ngỏ ý xin làm thợ ăn lương. Từ
đây, ở cùng nhà với T nên tôi hiểu cô ấy hơn. T vẫn một điều chị, hai
điều em với tôi. Càng ở lâu, tôi càng thấy phục chị. Tôi đã gọi T là chị
và xưng em vì chị ấy xứng đáng được tôi đối xử tốt.
Càng ngày tôi càng thấy ở T là một người phụ nữ khác biệt, không giống
với bất cứ cô gái nào tôi đã từng quen. Và trong lòng tôi bắt đầu có
những xáo trộn mà trước đây, tôi chưa bao giờ có với bất cứ người con
gái nào.
Tôi lại mở xưởng riêng. Lần này tôi mở xưởng vì đã xác định sự nghiệp
cho mình, chứ không như các lần trước là do hiếu thắng. Bây giờ có chị
là cầu nối nên hai anh em chúng tôi hòa thuận hơn. Anh tôi bảo chị lên
làm kế toán cho tôi. Thế là hàng ngày, chị gửi con ở trường rồi sang
xưởng làm cho tôi, gọn gàng, sạch sẽ, sổ sách rõ ràng, cộng với ý thức
của mình nên công việc của tôi phất lên như diều gặp gió.
Tôi làm việc cật lực, tối đến không đi chơi mà học thêm vi tính,
ngoại ngữ. Thấy tôi như thế, các cô bồ của tôi chủ động quay lại. Tôi
đối với họ vốn đã không tình cảm gì, nay họ thấy tôi sang lại
“bắt quàng làm họ”, tôi càng thấy họ chẳng ra sao cả.
34 tuổi, giờ tôi chưa thật sự giàu có nhưng cơ ngơi cũng kha khá.
Hình như tôi chơi bời gái gú nhiều quá nên ông trời phạt tôi hay sao mà
đến giờ, nhìn thấy con gái, tôi không có cảm giác gì.
Chị dâu tôi còn rất trẻ. Cuộc sống gia đình với anh trai tôi hạnh phúc
nên nhìn chị lúc nào cũng tươi vui, năng động và rất tốt với mọi người.
Tôi đã thay đổi hoàn toàn cách đối xử với chị. Tôi chỉ khó chịu với chị
nhất là khi chị xin phép tôi về sớm hay đi làm muộn một chút vì tôi đã
quen nhìn thầy chị rồi, vắng chị tôi thấy trống trải lắm.
Có những hôm chị đã điện trước bảo đến muộn vì cháu ốm. Biết thế rồi
tôi vẫn xót ruột không yên, đứng lên ngồi xuống như bị lửa đốt. Khi chị
đến thì tôi gầm lên:
“Sao bây giờ chị mới đến” làm tất cả mọi
người giật mình quay lại nhìn vì thái độ bất thường của tôi. Trong lòng
tôi sợ hãi lắm... Nhiều lúc tôi không hiểu tại sao lại như thế?
Một hôm, có một cô bồ hồ hởi đến tìm tôi. Vừa về đến xưởng, tôi đã thấy
chị dâu ngồi pha nước cho cô ấy uống. Tận mắt nhìn thấy cảnh ấy, tôi lại
có dịp được so sánh hai người phụ nữ với nhau. Quả thật, đứng bên cạnh
người phụ nữ khác, chị dâu tôi càng nổi bật. Bồ tôi tóc vàng thì chị tóc
đen, bồ tôi son phấn thì chị chỉ điểm tô đôi chút mà chỉ có người tinh
tế mới thấy, bồ tôi váy ngắn, áo dây thời thượng, còn chị thì kín đáo áo
quần. Về phẩm chất bên trong thì cô bồ ấy phải mấy kiếp nữa mới đủ tư
cách để đứng gần chị.
Tôi ngây ngô ra đấy, chỉ ngắm chị. Trái tim tôi loạn nhịp. Chị là chị
dâu của tôi cơ mà? Tôi cố gắng thản nhiên vào phòng. Tôi giả vờ tình
cảm với cô bồ ấy, cốt là để chị nhìn thấy nhưng tôi vẫn dõi theo khuôn
mặt chị. Chị mỉm cười rồi nhẹ nhàng khép cánh cửa đi ra. Cũng lúc đó,
tôi buông cô bồ, mắt nhìn theo chị không rời... Có ai ngờ được, tôi ở
tuổi 34 mới biết rung động thực sự trước một người con gái, lại là chị
dâu, mối tình đầu của tôi.
Chị đến và bảo anh trai tôi đi nước ngoài một thời gian, chị phải về trông coi xưởng. "
Chị không quay lại nữa đâu, em tìm người giúp nhé!".
Chị đi rồi, tôi nhìn chỗ nào cũng thấy hình bóng chị. Dán mắt vào chỗ
chị ngồi làm việc, tôi lại nhớ chị quay quắt... Thế là tôi lấy cớ xuống
chơi với cháu để được nhìn thấy chị. Chị vẫn thế! Nhưng dường như chị
nhớ anh nên ánh mắt có vẻ hơi buồn. Tôi đưa tay định chạm vào bờ vai
chị... nhưng tôi sợ... tôi không dám làm điều đó. Tôi không thể để chị
biết tình cảm của tôi. Tôi sợ chị sẽ coi thường tôi... Và đến tận bây
giờ, tôi mới hiểu vì sao anh tôi say đắm chị đến thế?
Tôi thẫn thờ hàng giờ ở xưởng. Lại là người tâm phúc nhất ấy, anh nói:
“Mỗi người sinh ra là để dành cho một người. Anh đừng làm gì để 2 anh em mất tình cảm. Hãy dừng lại”.
Tôi phải dừng lại. Đúng thế. Tại sao một thằng đàn ông như tôi thiếu gì
đàn bà con gái, vẫn chạy theo tôi đấy thôi, tại sao gặp chị tôi mới biết
rung động, nhớ thương? Đêm đến, tôi nhớ chị quay quắt, tôi biết hết...
biết những cảm giác tôi đang có là yêu.
Khi nhớ chị điên cuồng, tôi một mình chạy trong đêm. Tôi hét thật to:
“T ơi, anh yêu em”... rồi
bước chân lại dừng ở trước nhà anh tôi. Anh trai tôi đấy, chị dâu tôi
đấy... giá như chị là một người khác, không phải là vợ của anh tôi thì
bằng mọi giá tôi phải giành lấy trái tim chị.
Thấy tôi trưởng thành, công việc đã ổn định, ba mẹ rối rít giục tôi lấy
vợ. Trước đây mẹ ghét chị là thế, vậy mà bây giờ lại dặn tôi “
chọn vợ như anh con ấy”. Nghe mẹ nói vậy, tôi càng xót xa hơn...
Tôi chọn cách ra đi vì không thể nhìn thẳng vào ánh mắt thánh thiện của
chị. Tôi đau đớn, trái tim tan nát... Ai cũng thắc mắc tại sao tôi đang
làm ăn thịnh vượng mà lại giao lại toàn bộ xưởng cho quản đốc? Nhưng tôi
im lặng ra đi để mong một ngày trở về, tôi sẽ quên được chị.
Tôi đến với các cô gái khác, toàn là những cô đẹp và rất sành điệu. Cũng
có người đến với tôi vì tiền, cũng có người yêu tôi thật lòng nhưng
cuối cùng, tôi đành phụ họ. Trước đây, tôi có thể lên giường với bất cứ
cô nào nhưng từ khi tôi biết thế nào là yêu, là nhung nhớ một người, tôi
không làm được như thế nữa... Trong tôi tràn ngập hình bóng chị. Giờ
tôi mới biết là chị đẹp, cái đẹp trong con người của chị mà những kẻ tầm
thường như tôi ngày trước không bao giờ nhận ra được.
Đã hai năm trôi qua, tôi không thể nào quên được chị nên tôi quyết định
trở về. Và thật bất ngờ khi chị là người ra mở cửa. Không kiềm chế được
lòng mình, tôi đã ôm chầm lấy chị. Anh trai tôi thoáng chút ngỡ ngàng
nhưng vì anh cứ nghĩ chị em chúng tôi thân thiết nên tôi mới làm vậy,
còn chị thì chắc cũng nghĩ do tôi quá xúc động trong giây lát.
Tôi lấy cớ sinh hoạt ở xưởng cùng anh em bất tiện để dọn về ở cùng nhà
anh chị. Tôi chỉ muốn được nhìn thấy chị thường xuyên, được giúp chị
những lúc chị bận rộn, được ăn cơm cùng mâm với chị. Nhưng nhìn thấy anh
trai, tôi lại thấy tội lỗi... Tôi không được làm thế với anh trai tôi.
Chị ấy xứng đáng được hưởng hạnh phúc bên anh ấy, còn tôi chỉ là kẻ
khốn nạn.
Tôi quay lại xưởng ở. Cảm giác gần chị mà không có chị làm trái tim tôi
vụn vỡ. Bên cạnh tôi cũng có một cô gái vừa đến làm kế toán, cô ấy rất
chăm chỉ, rất yêu tôi nhưng tôi không thể.... Nếu là trước đây thì chắc
chắn tôi cũng lợi dụng việc mình được yêu để lên giường với cô ta nhưng
bây giờ thì khác. Bản năng đàn ông thôi thúc tôi tìm chị và chỉ cần nhìn
thấy chị là tôi thấy hạnh phúc lắm rồi!
Khi tôi ngồi viết những dòng này là sinh nhật lần thứ 37 của tôi đang
đến gần. Tôi sẽ giữ tình yêu này mãi chỉ cho riêng tôi. Kể cả em - mối
tình đầu của tôi. Em sẽ mãi mãi không bao giờ biết có một người đàn ông
ngày ngày vẫn dõi theo hình bóng em. Chúc em hạnh phúc! Mong nụ cười mãi
ngự trị trên môi em.
Anh yêu em!
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét