Ngồi trên chuyến xe đang dần dần lăn bánh, những kỉ niệm và hình bóng em lại hiện lên trong tâm trí anh. Cảm ơn em,
anh xin lỗi, anh sai rồi.
Ngay lúc này đây anh nhớ những ngày có em bên cạnh, quãng thời gian
đó mọi thứ ngừng trôi. Em là người con gái luôn lo lắng, quan tâm chăm
sóc cho anh mỗi ngày. Đã có rất nhiều kỷ niệm mà cho dù có đi đến phương
trời nào anh cũng không bao giờ quên. Anh còn nhớ ngày có người luôn lo
lắng cho anh từng bữa cơm chan chứa bao nhiêu tình cảm, từng bộ đồ
không một vết nhăn để anh có thêm tự tin đi làm và không những lời nói
đầy sự quan tâm khi luôn gọi điện mỗi khi anh không thấy anh về.
Anh vẫn mãi nhớ mãi về hình bóng của em, nụ cười hạnh phúc, ánh mắt
hiền hậu và những giọt nước mắt lăn dài trên má khi em chạy ra chiếc xe
dần dần ngừng lăn bánh, ôm mãi không buông, khóc như một đứa trẻ khi mỗi
lần anh đi công tác xa về. Nhưng đó có lẽ là những giây phút sẽ không
bao giờ được lặp lại. Anh chỉ tiếc mình đã không làm cho em được hạnh
phúc như những gì em đã hy sinh cho anh. Anh thật sự rất hối hận khi để
mất em.
Cảm ơn em rất nhiều, người con gái mà anh sẽ không bao giờ quên! (Ảnh minh họa)
Những ngày em nằm trong bệnh viện cần đến bờ vai an ủi và sự chăm sóc
thì anh vô tâm, ích kỉ chỉ lo công việc, sự nghiệp của bản thân.
Anh chỉ dùng những tin nhắn ngắn ngủi, những cuộc gọi lúc nửa đêm để hỏi
han. Lúc anh bừng tỉnh nhận ra thì đã quá muộn.
Khi nghe tin em rất yếu, đứng trước ngưỡng cửa sinh tử lúc đó đối với
anh mọi thứ như ngừng trôi, con tim anh như ngừng đập khi phải nhìn em
trong cảnh bất lực vào phòng mổ. Anh chỉ biết quay đi mà khóc, khóc
trong vô vọng. Và rồi em đã không qua khỏi, ca mổ không thành công. Em
đã
ra đi mãi mãi để lại anh một mình. Anh đang thật sự dằn vặt,
bế tắc khi tự trách chính bản thân, hối hận vì mình đã không quan tâm
nhiều tới em, không ở bên em khi em cần anh nhất. Giờ ngồi cạnh nơi em
yên nghỉ anh chỉ biết kể cho em về những câu chuyện đôi ta ngày xưa và
thầm cầu mong ở nơi xa đó nơi rất xa đó em sẽ luôn mỉm cười và dõi theo
từng bước chân anh đi.
Anh đã rời xa quê hương, mảnh đất mà có nhiều kỷ niệm, nơi có em đã
mang cho anh tất cả. Anh sẽ luôn nhớ những kỷ niệm, sẽ hứa như những gì
em đã dặn phải tự lo lắng cho bản thân, không nên lao vào những vật chất
phù du mà để mất đi những điều hạnh phúc, thiêng liêng nhất. Anh sẽ
không dám nhận điều tha thứ từ em nhưng anh chỉ muốn nói
anh yêu em, cảm ơn em rất nhiều, người con gái mà anh sẽ không bao giờ quên!
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét