Lang thang trên mạng, vợ bắt gặp cuộc thi làm thơ định nghĩa về vợ (chính xác là
nói xấu vợ).
Hiếm hoi có bài hùng dũng ký tên (nhưng không để địa chỉ!), còn đa phần
đều khuyết danh. Giải thưởng thuộc về tác giả bài đố vui gồm hai câu:
“Con gì ăn ít nói nhiều/Ra ngắm vào vuốt miệng kêu tiền tiền”. Xin mở
ngoặc thêm là nghe đâu tác giả không dám lộ diện để nhận giải...
Cuộc thi gọi là được tổ chức bí mật giữa một nửa dân số thế giới với
nhau (ý là mang tính đúc kết những tâm sự thôi), nhưng thực ra các đấng
phu quân đều mong cho một nửa thế giới còn lại biết rõ nội dung của nó
(nếu không thì sao lại tổ chức thi trên blog?). Biết rõ để làm gì nhỉ?
Để các “con vợ” trong đáp án câu đố trên phải khác đi, phải thay đổi ư?
Chồng ơi, thật ra hay thay đổi vốn là một trong những tố chất của vợ
rồi mà. Và chính nhờ dám thay đổi, vợ đã góp phần làm cho cuộc sống
phong phú và tiến bộ hơn rất nhiều. Một ví dụ nhỏ thôi: có vòng đeo tay
và dây chuyền bằng bạch kim, bằng vàng rồi, nhưng cứ vậy hoài thì đơn
điệu quá, một ngày kia vợ muốn đổi bạc vàng thành ngọc trai. Thoạt qua, ý
muốn này có vẻ phù phiếm, nhưng nhìn sâu sắc thì rõ ràng là chính đòi
hỏi thay đổi này đã khiến cho ngành trang sức khởi sắc, khơi dậy và bùng
nổ ngành công nghiệp nuôi cấy ngọc trai, bao ngư dân có thêm thu nhập
và khiến cho ngành du lịch phát triển. Mà du lịch phát triển thì kéo
theo bao ngành nghề khác, bởi vì… Thôi không nói nữa kẻo lại mang tiếng
nói nhiều về những điều không cần nói ra thì chồng cũng đã hiểu.
Mà nói nhiều thì cũng bởi vì mình sinh ra phải làm kiếp vợ. Ví như
ngày nào cũng phải cằn nhằn mãi để chồng chịu bứt mắt khỏi ti vi mà vào
phụ bếp. Thành thật mà nói thì sự phụ bếp của chồng có khi chỉ khiến rối
thêm thôi. Vậy thì tại sao? Để làm gương cho con trai. Thế thôi. Để con
trai hiểu bố mà cũng phải vô bếp thì cớ sao mình dám nằm ườn ra xem ti
vi hoặc chơi game mà không giúp một tay. Xa xôi hơn, con trai sau này sẽ
biết chia sẻ việc nhà với vợ, chúng mình sẽ tránh được những cuộc khóc
lóc kể lể của con dâu. Con cái êm ấm thì
vợ chồng mình (lúc ấy đã
già) cũng được yên ổn. Còn ngay trong thì hiện tại thì hình ảnh bố lăng
xăng phụ bếp giúp mẹ sẽ khiến các con được tự hào về một gia đình đầm
ấm. Phải không nào?
Chồng sẽ bảo nói nhiều chẳng phải chỉ là cằn nhằn chồng, nhắc nhở
con. Ừ, thì vợ công nhận vợ cũng hay tám với bạn bè. Nhưng thời buổi
marketing lên ngôi này thì tám cũng là một cách thu thập thông tin đấy
chồng ạ. Nhớ hồi mình lên đời xe máy, nhờ tám vợ mới biết có người đang
tìm mua xe cũ, mình bán thẳng luôn không phải mất tiền trung gian. Cũng
nhờ tám mà mới biết cửa hàng nọ giảm giá giờ vàng, mình mua được cho con
cái laptop chỉ bằng nửa giá bình thường, chồng nhớ không? Cũng nhờ tám
vợ mới biết trường chuẩn quốc gia còn suất tuyển sinh trái tuyến mà kịp
nộp hồ sơ cho thằng út nhà mình...
Hãy hiểu lúc nào miệng vợ cũng nói tiền tiền chính là vì tình yêu mà thôi (Ảnh minh họa)
Và tám còn là cách xả xì trét hữu hiệu nữa. Chứng bệnh thời đại có
tên trầm cảm chẳng phải có nguyên nhân từ âm ỉ không nói ra thành lời
được đó sao? Đến nỗi báo chí đã có hẳn các mục “Nhỏ to tâm sự” hay “A lô
bác sĩ tâm lý xin lắng nghe”… Thay vì tám với mấy mục ấy thì hội của vợ
tám với nhau thôi mà. Chẳng phải có lời khuyên chí lý như là “trút ra
hết cho nhẹ lòng” đó sao? Mà cái giá của tám giờ rẻ như cho vì thời cạnh
tranh gọi nội mạng gần như miễn phí, hội bà tám của vợ ai cũng tiết
kiệm bằng cách chỉ tốn tiền một lần để mua cái điện thoại giá rẻ gắn sim
cùng mạng dành cho việc tám, là xong.
Thật lòng mà nói, tốn kém nhất chính là tốn thời gian cho việc tiết
kiệm. Thay vì chủ nhật được nghỉ ngơi thì vợ phải có mặt ở cửa hàng giảm
giá. Giảm giá thời buổi cạnh tranh khốc liệt này hoàn toàn không phải
là bán rẻ những mặt hàng lỗi thời mà là giá của hàng xịn được bán trong
giờ vàng như một kiểu xổ số mà thời gian xuất phiếu bán hàng chính là
giải độc đắc. Chậm chạp mù mờ, giờ vàng trôi vèo qua. Thay vì thong dong
mua sắm ở những cửa hàng mà nhân viên lễ độ cúi chào từ xa, vợ phải
chen lấn ở những chốn “sale off” hòng tiết kiệm ngân sách cho gia đình,
điều này có xứng đáng được ghi nhận không nhỉ?
Còn việc vợ ăn ít thì càng đỡ tốn cơm mà lại có dáng chuẩn, chồng
than nỗi gì nhỉ? Còn vào ra ngắm vuốt đâu phải chỉ để được khen riêng
mình xinh. Chẳng phải tiệc cưới con sếp, chính chồng dặn dò vợ chuẩn bị
một bộ váy thật đặc biệt để chồng được tự hào sánh vai đó sao? Giàu vì
bạn, sang vì vợ. Công danh sự nghiệp mà không có người vợ biết làm sang
cho chồng thì coi như chỉ thành đạt một nửa thôi.
Chồng có còn muốn “con vợ” phải khác đi gì nữa không nhỉ? Chắc là có
một khoản mà chồng ngại nói ra sợ mang tiếng chi li dù lòng vô cùng mong
muốn, là vợ đừng có lúc nào cũng kiếm cớ hỏi tiền. Ai đó nói “giữ lửa”
gia đình là thiên chức của phụ nữ, mà mấy cái “trụ cột gia đình” thời
nay lại rất hay lấy cớ bàn bạc công việc để kéo nhau ra quán. Nơi chốn
ấy đầy những lời mật ngọt mà đàn ông cũng có thể yêu bằng tai; nơi chốn
ấy đồ ăn thì rất ngon mà đường đi đến trái tim đàn ông lại thông qua dạ
dày! Vậy nên để giữ chồng cho mình, giữ bố cho con, giữ cho gia đình
mình bên nhau mãi mãi, cách mà vợ nghĩ nên làm trước nhất là tìm lý do
chính đáng quản chặt cái ví của chồng. Ra quán mà không đầy tiền để gọi
đặc sản và mạnh tay “boa” thì chẳng cô nào mất công lúng liếng ngon ngọt
làm chi. Chồng có thấu cho nỗi lòng của vợ không? Hãy hiểu lúc nào
miệng vợ cũng nói tiền tiền chính là vì
tình yêu mà thôi.
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét