Hiện nay, rất nhiều phụ nữ chưa có người yêu, thậm chí không có ý
định lập gia đình dù đã ở tuổi ngoài 30 và thành đạt trong công việc.
Mối lo về sự chưa chồng không quá lớn khi họ tự chủ trong lựa chọn của
mình. Sự căng thẳng chỉ ập đến khi họ phải đối diện với gia đình, họ
hàng, nghe những câu hỏi, hay những lời trách móc, ép uổng từ phía bố
mẹ. Cũng bởi vậy, không ít người đã phải “trốn” quê hoặc tìm cách đối
phó khi phải về quê “trình diện” cha mẹ.
Trốn quê, gửi “tâm thư” cho bố mẹ bằng phim tài liệu
Tôi hẹn gặp Hương Trà (31 tuổi, Nam Định) tại quán café nhỏ trên
đường Hồ Tùng Mậu. Vừa ngồi xuống, chưa kịp bắt đầu câu chuyện thì Trà
có điện thoại. Trà bảo: “
Mẹ chị gọi”. Sau vài phút nói chuyện, Trà trở lại bàn nước. Và câu chuyện bức tâm thư đặc biệt gửi cho bố mẹ về việc
lấy chồng muộn của Hương Trà dần được hé lộ.
Trà đã học tập và làm việc tại đất Thủ đô được 13 năm. Là người năng
động, lại nhiệt tình trong công việc nên ngay sau khi ra trường, Trà
nhận được một công việc khá ưng ý, phù hợp với chuyên ngành tiếng Trung
của mình. Không những thế, khi công việc dần vào ổn định, Trà tiếp tục
theo học các khóa ngắn hạn để bổ sung, hoàn thiện thêm kỹ năng, kiến
thức của mình. Ngoài ra, Trà cũng tìm thêm các công việc làm tại nhà để
có thêm thu nhập. Chính vì thế, gần như thời gian biểu của Trà dành hết
cho công việc và học tập.
Trà cười nói, chẳng biết người khác thế nào chứ hồi mới ra trường,
lúc nào cô cũng thấy “hừng hực” khí thế học và làm. Sau nhiều năm phấn
đấu, làm việc không mệt mỏi, ở tuổi 31 cô, đang đảm nhận chức trưởng
phòng nội vụ của một công ty truyền thông tương đối lớn tại Hà Nội. Thế
nhưng, đối nghịch với thành công trong công việc, chuyện tình cảm riêng
tư của cô lại không được trọn vẹn.
Công việc bận rộn, thường xuyên phải làm thêm giờ hoặc đi công tác xa
nên cô ít có thời gian dành cho chuyện tình cảm riêng tư. Và sự “muộn
chồng” ở tuổi ngoài 30 của cô khiến cho bố mẹ ở quê đứng ngồi không yên,
còn bản thân cô cũng mệt mỏi khi phải “đối mặt” với những lời trách cứ
của mọi người.
Trà nói rằng, không phải cô không có người theo đuổi. Ngược lại, bản
tính năng động, tự nhiên, sôi nổi của cô đã “đốn ngã” rất nhiều chàng
trai, dù cho ngoại hình của cô không phải là một lợi thế. Vậy nhưng,
những mối tình đều có “tuổi thọ” rất ngắn mà nguyên nhân sâu xa đều xuất
phát từ công việc của cô. Trà chia sẻ rằng, cô từng có mối tình kéo dài
hơn 2 năm với người con trai bằng tuổi mình. Cả hai đều nghĩ cuộc tình
của mình sẽ kết thúc đẹp bằng đám cưới.
Bản thân cô cũng cảm nhận thấy anh là người đàn ông tốt, biết động
viên, chia sẻ với cô những lo âu, bận rộn trong công việc. Nhiều lần, vì
có việc đột xuất, Trà không thể đến cuộc hẹn, nhưng anh không hề giận.
Thậm chí, anh còn gọi điện, hỏi han, khuyên cô nên bình tĩnh mà giải
quyết công việc. Trà hạnh phúc lắm vì nghĩ mình đã tìm được người mà cô
cho là tình yêu lớn của đời mình. Không ít lần, cô nói rằng, số phận đã
ưu ái khi dành cho Trà một người đàn ông tốt đến như vậy.
Thế nhưng, sự thật được phơi bày khi cô quyết định tham gia vào một
khóa học điện ảnh. Trà kể rằng, vốn có niềm đam mê phim điện ảnh từ nhỏ
nên khi biết có một khóa học miễn phí một năm, cô đã không ngần ngại
đăng ký tham dự cuộc thi. Cô còn quyết định nghỉ công việc được coi là
rất tốt để theo đuổi niềm đam mê từ bé của mình. Do thời gian học là cả
ngày nên cô tìm một công việc làm thêm khác vào buổi tối để có tiền
trang trải cuộc sống. Người yêu Trà rất ủng hộ quyết định của cô.
Học tập tại dự án, cô tích cực tham gia vào các nhóm làm phim ngắn,
phóng sự… Ban ngày thì bận rộn với bài tập của lớp, buổi tối lại phải
làm thêm nên Trà không có thời gian dành cho người yêu. Mặc dù vậy, anh
vẫn không hề trách Trà. Chỉ đến khi, trong một lần đi quay phim buổi tối
tại công viên, được tận mắt nhìn thấy cảnh người yêu mình đang quấn
quýt với người con gái khác, Trà mới hiểu lý do tại sao anh ta lại “ủng
hộ” mình bận rộn đến vậy. Hóa ra, từ lâu, Trà chỉ là “phương án dự
phòng” của anh ta mà thôi.
Sau lần chia tay đó, Trà còn trải qua thêm một vài chuyện tình nữa,
nhưng tất cả đều không có kết quả tốt đẹp. Vậy là mọi nỗi buồn trong
tình cảm Trà đều nén xuống, biến nó thành nghị lực để làm việc. Trà nói,
nếu nói rằng cô không buồn về những cuộc tình dang dở của mình thì hoàn
toàn không đúng, bởi là con gái dù mạnh mẽ đến đâu cũng có phút yếu
lòng.
Có nhiều khi, Trà cũng thấy mình cô đơn, lẻ loi, nhất là trong những
ngày lễ tết. Song để phải buồn rầu, đau khổ, hoặc cắt đứt niềm đam mê
công việc của mình nhằm có người yêu thì đó không phải là cô. Trà không
bao giờ nghĩ rằng mình sẽ từ bỏ mọi công việc để tìm kiếm một người đàn
ông làm chỗ dựa. Vì trong quan niệm của cô, phụ nữ hiện đại cần được
đứng trên chính đôi chân của mình. Vì vậy, Trà cảm thấy khá lạc quan khi
không người yêu ở tuổi 31.
Trà nghĩ, trong cuộc sống hiện đại, những người phụ nữ có tự chủ, có
sự độc lập riêng của mình và không nhất định phải dựa dẫm vào một người
đàn ông.
Mặc dù tự tin vào cuộc sống không đàn ông là như vậy, nhưng Trà cũng
nói rằng sự dũng cảm của cô biến mất khi phải đối diện với ba mẹ và
người thân ở quê. Trà nói, trên Hà Nội trong vòng xoay không ngừng nghỉ
của công việc, giữa cuộc sống của không ít người như mình, việc muộn
chồng không là cái gì đó đặc biệt hay ghê gớm. Thế nhưng, ở quê, chuyện
chưa chồng ở tuổi 31 lại là một chuyện lớn. Ở quê, trước bố mẹ và ông
bà, cô không thể trình bày những lý lẽ kiểu “tự chủ, độc lập” ấy được.
Nhà Trà có 2 anh em. Anh trai cô đã lập gia đình khá lâu, 2 đứa cháu,
1 đứa học lớp 6, một đứa thì học lớp 3. Giờ chỉ còn một mình cô nên bố
mẹ cũng mong Trà nhanh chóng yên bề gia thất. Hơn nữa, ở quê, tuổi 31 mà
chưa chồng thì đích thị có nguy cơ trở thành “bà cô”. Bạn bè cùng lứa ở
nhà với Trà đứa nào cũng 2 mặt con rồi.
Vậy nên, mỗi lần về quê nhà là Trà lại bị bố mẹ chất vấn về chuyện
lấy chồng. Rồi hàng xóm cũng hỏi ra, hỏi vào. Gần như mỗi lần ra đường,
ra ngõ, gặp hàng xóm thì câu hỏi mà Trà nhận được đều có dạng na ná nhau
kiểu: “
Bao giờ lấy chồng/ Bao giờ thì cho bác ăn kẹo/ Lấy chồng đi thôi chứ”. Trà
nói, có những lúc cô đứng tiếp chuyện, “giải trình” về việc chưa chồng
đến “bã cả bọt mép”. Thành ra, nhiều lần về quê, Trà tìm cách ở yên
trong nhà.
Bố mẹ cô thì như ngồi trên đống lửa, tìm mọi cách để “kiếm chồng” cho
con. Trà nói, trong quan điểm của bố mẹ cô thì con gái không cần học
rộng, học cao và thành đạt quá. Lý do mà con gái mà thành đạt quá thì
con trai sẽ không dám lấy về vì sợ sẽ “đè đầu cưỡi cổ” hay “dạy dỗ”
chồng. Cái cốt yếu là phải lấy được một tấm chồng, lập gia đình yên ổn.
Vì thế, mỗi khi cô nói rằng để con ổn định công việc một vài năm nữa
thì bố cáu và to tiếng luôn. Thậm chí, có lần, bố cô ra điều kiện rằng,
trong vòng 2 tháng mà không dẫn được ai về ra mắt thì phải nghe theo sự
sắp đặt của ông. Cũng bởi thế, trong những dịp lễ tết được nghỉ, dù rất
muốn về nhà song cô lại ngại việc bố mẹ thúc ép, hàng xóm hỏi han chuyện
chồng con nên đành ở lại thành phố. Nếu bố mẹ có gọi điện lên bảo về
thì cô cũng kiếm cớ rằng công việc bận rộn, chưa hoàn thành xong nên
phải ở lại làm tiếp.
Trà nói, biết rằng, con cái ở xa, bố mẹ mong về, rồi bản thân mình
cũng nhớ nhà chứ, nhưng nghĩ đến chuyện phải nghỉ lễ trong những lời hỏi
han chồng con thì cô lại quyết định ở lại Hà Nội.
Căng thẳng nhất là bố Trà kiên quyết làm mối cho cô anh hàng xóm đang
làm việc trên Hà Nội. Chiều lòng bố, cô cũng đi gặp và nói chuyện với
anh. Tuy nhiên, do cảm thấy không hợp nhau nên dù cố gắng nhưng cô vẫn
không có cảm tình và không thể phát triển mối quan hệ. Dù sau đó cô đã
có lời “nhờ cậy” anh hàng xóm lựa lời mà nói với bố mẹ cô nhưng không
hiểu thế nào, bố cô biết chuyện liền triệu ngay Trà về nhà với lý do có
việc khẩn cấp.
Trà vội vã bỏ việc tại công ty, xin phép giám đốc nghỉ, về quê ngay
trong ngày. Vừa về đến nơi, cô đã thấy bố đang ngồi ở bàn nước, vẻ mặt
rất tức giận. Trong cuộc nói chuyện hôm đó, Trà và bố đã cãi nhau to. Bố
cho rằng Trà “
kén cá chọn canh”, không để ý đến công sức của bố
mẹ. Bố Trà nói rằng ở cái tuổi của Trà, thấy “được được” thì đồng ý lấy
chứ nếu cứ mãi thế này thì đến bao giờ mới lấy được chồng. Rồi bố lại
nói cô phải lấy chồng để bố mẹ còn ngẩng mặt được với hàng xóm, láng
giềng.
Do phải bỏ dở công việc để về quê, nên khi bị bố nói thế, Trà cảm
thấy rất tức giận. Cô nghĩ, tại sao bố lại nghĩ con gái mình là một đứa
kém cỏi, phải cố gắng lấy một người không hợp chỉ vì cần chồng. Trà giận
vì việc bố chỉ nghĩ cho danh dự của bố với hàng xóm làng giềng mà không
coi trọng hạnh phúc của con gái mình. Chính vì thế, Trà không giữ được
bình tĩnh mà cãi lại bố. Trà nói rằng, nếu bố cứ ép cô lấy chồng như vậy
thì tức là lấy cho bố chứ không phải lấy cho cô. Mà lấy nhau không có
hạnh phúc thì cô thà ở vậy còn hơn.
May
năm nay là năm cô “kim lâu” nên vẫn có thời gian để “hoãn binh”, cũng là
có thêm thời gian để tìm kiếm một người bạn đời (Ảnh minh họa)
Sau buổi cãi nhau hôm đó, Trà và bố không nói chuyện với nhau. Bố Trà
tuyên bố là nếu cô không lấy chồng thì cô đừng có nhìn mặt bố. Trà cũng
buồn lòng vì điều đó. Thấy khó có thể nói chuyện với bố để bố có thể
hiểu hết được mình ngay lập tức, nhân lúc làm bài tập của dự án điện
ảnh, Trà đã quyết định quay một bộ phim tài liệu để kể về câu chuyện
muộn chồng của mình.
Trong bộ phim, Trà kể lại những tình huống thực sự xảy ra với bản
thân mình. Đó là chuyện mẹ Trà dẫn cô đi cầu duyên, chuyện những lần to
tiếng cãi vã giữa Trà và bố về chuyện lấy chồng của mình… Cuối bộ phim
là ý nghĩ cũng như mong muốn của Trà trong việc lựa chọn cuộc sống của
riêng mình. Đĩa phim đã được gửi về cho bố mẹ xem. Trà nói rằng, sau
thời gian đó, bố không còn làm căng với cô về chuyện chồng con nữa.
Có lần, Trà còn được nghe bố trả lời người hàng xóm rằng: “
Nó còn muốn làm lên đến chức giám đốc thì mới lo tới chuyện lấy chồng. Bạn bè nó đều thế cả đấy. Kệ nó thôi”.
Trà hiểu bố đã thông cảm hơn cho mình và rất mừng về điều đó. Tuy
nhiên, Trà cũng nói rằng, cứ để bố mẹ lo lắng mãi cô cũng không đành
lòng. Vì thế, Trà đang nghĩ đến việc sẽ hạn chế bớt công việc, dành thời
gian cho các mối quan hệ cá nhân để tìm thấy một người thích hợp, làm
bến đỗ cho cuộc đời mình, cũng là để cho bố mẹ an lòng.
Cô nói, may năm nay là năm cô “kim lâu” nên vẫn có thời gian để “hoãn
binh”, cũng là có thêm thời gian để tìm kiếm một người bạn đời…
Chọn làm mẹ đơn thân, chấp nhận xa quê
Thu Hòa (36 tuổi, Thanh Hóa) là trường hợp “sợ quê” vì không chồng ở
tuổi ngoài 30 khác. Hòa hiện là trưởng ban của một tờ báo điện tử lớn.
Cô cũng được xem là hình mẫu của một người phụ nữ thành đạt của thời
hiện đại. Tuy nhiên, thành đạt bao nhiêu trong cuộc sống xã hội, trong
công việc, thì trong gia đình mình, Hòa lại trở thành đứa con bất hiếu
bấy nhiêu vì chuyện “không chồng mà chửa” ở tuổi 36 của mình.
Sau khi ra trường, sau vài năm lăn lộn, 25 tuổi, Hòa trở thành một
cây bút nổi tiếng của một tờ báo. Tuy nhiên, Hòa vẫn chưa có một tình
yêu thực sự để đi đến hôn nhân. Công việc bận rộn cộng với sự mạnh mẽ
trong tính cách khiến Hòa khó dung hợp được với những người con trai.
Vậy nên, khi bạn bè đều có đôi có lứa, Hòa vẫn lẻ bóng. Thời điểm Hòa 25
tuổi cũng là lúc bạn bè của cô lần lượt đi lấy chồng.
Mỗi lần đi dự đám cưới của bạn là một lần cô được hỏi là bao giờ mình
sẽ lập gia đình. Đáp lại sự hỏi han của các bạn, Hòa vẫn cố vô tư đáp
“sắp rồi” dù trong lòng cô cũng có chút lo lắng, tủi thân. Có những
người bạn tốt còn giới thiệu cho cô người này, người kia. Hòa cũng cố
gặp gỡ để chiều lòng bạn bè song những người đàn ông được giới thiệu đều
không khiến cô cảm thấy rung động hay cảm mến.
Những người con trai bằng tuổi thì cô thấy quá trẻ con, thiếu sự
trưởng thành, cứ “nhàn nhạt”. Còn những người lớn tuổi hơn thì đa phần
đều chỉ có ý muốn tìm một người phụ nữ đã ổn định về làm vợ, làm mẹ mà
không cần biết đến tình yêu. Sự tính toán của những người đàn ông đó
khiến cho cô cảm thấy sợ. Hòa nói những cuộc hôn nhân như thế cũng khó
bền bởi dù có tính toán như thế nào đi chăng nữa, trong một mối quan hệ
vợ chồng cũng cần phải có tình yêu gắn kết.
Cũng có lần, Hòa thử nhắm mắt đưa chân, nhận lời yêu một người hơn
mình 2 tuổi. Thế nhưng, chỉ yêu nhau chưa đầy nửa năm, anh ta đã đòi hỏi
cô quá nhiều. Cảm thấy không hợp nên Hòa đã nói lời chia tay. Cô kể,
hôm đó, cô hẹn anh ta ra nói chuyện. Cô nói rằng mình cảm thấy chưa sẵn
sàng cho chuyện tình của hai người bởi cô và anh ta khác nhau quá nhiều.
Vì thế, cô mong anh ta cho cô thời gian để suy nghĩ.
Trong thâm tâm của Hòa, thực sự cô muốn kết thúc chuyện tình cảm theo
cách êm ái nhất có thể để không làm tổn thương hai bên, nhất là khi
người đàn ông là do bạn của Hòa mai mối. Thế nhưng, những điều anh ta
nói đã làm Hòa vô cùng sốc. Sau khi nghe Hòa nói xong, anh ta nhìn cô
một cách đầy soi xét rồi buông ra một câu:
“Em đã nói vậy thì anh cũng chịu. Anh đi mò mẫm ở nơi khác vậy”.
Hòa chia sẻ, thực sự lúc đó cô đã cầu mong là cô nghe nhầm nhưng không phải. Bởi vẫn giữ thái độ đó, anh ta nói thêm rằng:
“Mong em sớm kiếm được một anh khác khá hơn”. Sau
buổi nói chuyện hôm đó, Hòa đã mất cân bằng trong một thời gian khá
dài. Tuy nhiên, Hòa bảo cũng may là mình chấm dứt sớm, chứ nếu cứ chấp
nhận mà lấy bừa thì có lẽ bây giờ cuộc sống đã khổ.
Sau mối tình ngắn ngủi đó, Hòa quyết định không nhận lời
mai mối nào
nữa. Cô nghĩ rằng, chuyện tình cảm, có duyên thì sẽ đến với mình, còn
nếu không có duyên, cứ cố đi tìm thì cũng chẳng tìm được. Vậy nên, cô
quyết định không tìm kiếm cho mình một người chồng vội vã nữa. Khi quyết
định như vậy, Hòa cảm thấy thanh thản hơn với chuyện tình duyên của
mình. Bản thân việc đó cũng phù hợp với tính cách, lối sống có phần độc
lập, ưa tự do của cô.
Song, cái khó của cô lại đến từ chính gia đình mình. Nhà Hòa ở quê có
4 người con gái. Hòa là con thứ 3 trong gia đình. Các chị em khác đều
đã lập gia đình nên bố mẹ Hòa vô cùng sốt ruột. Mỗi lần về quê, Hòa lại
nhận được vô số lời hỏi han, thúc giục từ các chị em, bố mẹ, người thân…
Những lời thúc giục đó khiến cho Hòa trở nên căng thẳng, mệt mỏi hơn
rất nhiều.
Không thể cứ đáp suông mãi được, Hòa đành trốn tránh tìm cách không phải về quê. Cô nói: “
Cũng nhớ nhà nhưng lại ngại bố mẹ nhắc tới chuyện cưới xin nên lại thôi”.
Hòa tâm sự rằng ở quê không giống như ở Hà Nội, con gái học xong, có
việc thì phải nghĩ đến lấy chồng. Nếu không thì bố mẹ sốt ruột, hàng xóm
lại cũng sẽ đồn đoán, dị nghị, nhiều việc phức tạp, đau đầu lắm…
Hơn nữa, hoàn cảnh gia đình Hòa cũng khá đặc biệt. Trong họ, nhánh
trên của nhà Hòa có một người cô không lấy chồng giờ đã hơn 50 tuổi.
Không rõ có phải vì cô không lấy chồng hay không mà tính khí cô rất nóng
nảy, cáu bẳn. Lúc bình thường, cô cũng làm mọi công việc đồng áng, dọn
dẹp nhà cửa, chăm sóc vườn tược. Thế nhưng, nhiều khi cô cứ chửi ầm ĩ vô
cớ rồi cáu bẳn đập đồ. Nhiều lúc cô lại bảo mình được bề trên gọi, nhập
đồng rồi đòi lập điện thờ…
Gia đình cũng đưa cô đi khám chữa nhưng không tìm ra nguyên nhân.
Thành ra, người ta cứ bảo rằng do cô không có chồng nên mới thế. Nay,
đến lượt Hòa mãi vẫn chưa lấy được chồng nên hàng xóm lại càng được thể
bảo rằng họ nhà cô có cái “mả” không chồng. Bố mẹ cô mỗi lần nghe thấy
thế thì càng thúc giục con lấy chồng. Rồi còn nhiều những tin đồn đoán
buồn cười xung quanh việc Hòa chưa lấy chồng ở tuổi 36.
Hòa kể, có một lần, không rõ đọc báo hay nghe ai nói về chuyện đồng
tính mà trong dịp nghỉ lễ 30/4, khi cô về nhà, mẹ lại hỏi cô về chuyện
đó. Mẹ cô không dám hỏi thẳng mà cứ nói gợi ý rằng sao vẫn chưa có ai
thích, ai lấy. Mẹ cô nói rằng có phải cô không thích con trai không. Lúc
ấy, không hiểu nhiều ý định của mẹ muốn ám chỉ nên Hòa cũng bảo rằng
mình không thích con trai, không tìm được người ưng ý. Vậy là mẹ cô hốt
hoảng hỏi dồn.
Một lúc sau, khi nói chuyện ra, Hòa mới vỡ lẽ ra việc mẹ lo sợ cô bị
“lét lót” gì như thiên hạ nói. Rồi mẹ cô lại khóc. Hòa nói, điều cô sợ
phải đối mặt ở quê không phải là những lời mắng của bố mà là nước mắt
của mẹ. Mỗi lần mẹ khóc là cô không chịu được. Lúc đó, cô nghĩ, cô sẽ
lấy chồng để mẹ yên lòng. Vậy nhưng, tìm mãi không được, nên cô đành
chọn cách hạn chế về quê. Cô gọi điện hỏi han, gửi tiền và đồ đạc cho bố
mẹ mỗi khi có dịp. Chỉ vào những dịp tết, cô mới về nhà để tránh khỏi
những chuyện chưa chồng của mình.
Đến nay, khi đã 36 tuổi, Hòa nói, cô hiểu rằng mình không nhất thiết
phải có một cuộc hôn nhân khi biết không có hạnh phúc. Vì thế, cô đã
quyết định làm mẹ đơn thân. Cô đã có bầu được 6 tháng và chuẩn bị sẵn
sàng những điều kiện cần thiết để sinh con. Tuy nhiên, điều khiến Hòa
đau buồn nhiều nhất chính là vì muốn tránh điều tiếng cho bố mẹ đã tuổi
già sức yếu ở quê, cô không thể về nhà trong thời gian này.
Hòa nói rằng, cô sẽ tìm mọi cách để giải thích cho bố mẹ hiểu hoàn
cảnh cũng như quyết định của mình. Bởi cô tin rằng, sự lựa chọn làm mẹ
đơn thân với hạnh phúc rất riêng ấy của mình là hoàn toàn đúng đắn.
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét