Em nhớ cái cảm giác ngày xưa, cái cảm giác thật ngắn ngủi nhưng để lại cho em rất nhiều
hạnh phúc và bình yên!
Ngày đó tuổi học trò hồn nhiên và thơ mộng. Anh chở em trên con đường
lộng gió, em vô tư thả mình trên con đường đến lớp cùng anh. Đã có một
người luôn bên em quan tâm em mỗi ngày, che chở đùm bọc em, đã cho em
sống thật, là chính mình, với con người của em mà không phải lo sợ bất
cứ điều gì.
Em nhớ từng giọng nói ấm áp như xua tan đi những hiu quạnh của mùa
đông lạnh giá trong lòng em. Những câu hát, những dự định, những ngôi
nhà nhỏ mà em và anh đã từng mơ, từng khát khao dù đó mãi là dĩ vãng,
mãi là quá khứ, không bao giờ trở thành hiện thực.
Em thấy mình còn non nớt, yếu đuối khi không có anh (Ảnh minh họa)
Nhưng thời gian trôi qua như một bát nước
hắt đi, vĩnh viễn không bao giờ quay trở lại được. Em chỉ biết tiếc
nuối vì khoảnh khắc ấy với em còn quá ít, quá ngắn ngủi để giờ đây em đã
không có anh bên cạnh và mãi sống trong cái guồng quay của chốn phồn
hoa đô thị đầy bon chen, lo sợ, cạm bẫy... Em thấy mình còn non nớt, yếu
đuối khi không có anh.
Em giờ sống trong một môi trường mới thật
cô đơn, trống vắng,
sống mà em không thể biết đâu mới là khuôn mặt thật, đâu mới là tâm hồn
thật ẩn đằng sau những đôi mắt, những dòng cảm nhận ấy, những hành động
dù ngay trước mắt. Ước gì giờ này anh bên cạnh em.
Em sẽ bắt đầu làm lại từ con số số 0 tròn trĩnh chứ không phải là số 1
như thường lệ. Một số 0 thấy cứ lẩn quẩn trong cái vòng quay như không
lối thoát,
Một vòng tròn khép kín dường như vô tận, không có điểm đầu và điểm
cuối. Em không thích lấp lửng, tất cả đều phải rõ ràng. Dù khó khăn
nhưng em sẽ cố gắng, có những thứ mất đi nhưng phải biết chấp nhận.
Viết Dũng
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét