Chị Thanh Tâm thên mến!
Đêm đã khuya, rít gần hết gói thuốc lá nhưng không thể trả lời được
những câu hỏi đang làm tim rôi rỉ chảy mái. Những gì mà tôi tin yêu
ngưỡng mộ về hình ảnh người thầy nhiều năm qua đang lung lay.
Tất cả là do sự “cuồng chữ” của vợ tôi. Chẳng hiểu tại sao cô ấy lại
đặt kỳ vọng quá lớn vào cậu con trai và dành hết thời gian, tiền bạc cho
việc học của nó. Vì muốn con mình được hưởng thụ những gì thuộc top đầu
nên từ khi cháu vào mẫu giáo, cô ấy đã quyết tâm chọn trường điểm và
sẵn sàng “chi đậm” đến 1.000 USD để “mua” một chỗ học cho nó. Chuẩn bị
cho cháu vào lớp 1, cô ấy cũng quyết tâm tìm trường điểm tốt nhất. Lúc
nào cô ấy cũng tự hào là mình biết cách “chạy trường”, và đã chạy là
được. Chỉ tội nghiệp thằng con trai của tôi phải chạy theo những ước mơ
hão huyền của mẹ nó, rằng con mình sẽ trở thành thần đồng.
Chẳng những chạy trường bằng mọi giá, cô ấy còn chạy cho cháu vào học
những lớp chọn, giáo viên chủ nhiệm có tên tuổi. Cô ấy tự đắc với việc
mình làm và cho rằng đồng tiền đi trước là “đồng tiền khôn”. Tôi đã nhỏ
to khuyên vợ đừng chạy theo đám đông, biến con mình thành robot chỉ biết
học và học, như gà công ngiệp. Thế nhưng tất cả đều bị cô ấy bỏ ngoài
tai.
Mới đây, khi cháu chuyển cấp vào lớp 6, cô ấy lại phát cuồng vì chạy
trường cho con, vì cháu học sa sút vào học kỳ 2 của lớp 5, do quá tải.
Không muốn tranh cãi thêm, nên tôi đành để cô ấy làm theo ý mình.
Tôi có nên ly dị khi bị vợ phản bội không? (Ảnh minh họa)
Và rồi cô ấy cũng được toại nguyện. Thế nhưng, từ khi có “tin vui”
đó, tôi thấy cô ấy có nhiều biểu hiện không bình thường. Điệu đà, sửa
soạn nhiều hơn. Một lần, cô ấy đang tắm, tôi thấy tin nhắn rung lên và
mở máy xem. Tôi không tin vào mắt mình khi đọc dòng chữ không dấu:
“Hen em o cho cu, dung gio nhe. Nho em nhieu”.
Tôi đợi cô ấy ra khỏi nhà và bí mật bám theo. Cô ấy dừng xe ở khu nhà
nghỉ vùng ngoại ô. Lát sau, một người đàn ông đứng tuổi cũng dừng xe,
dắt tay vợ tôi vào trong.
Tôi quay về nhà trong tâm trạng ê chề vì bị vợ cắm sừng. Người đàn ông đó là ai và cô ta đã quen từ khi nào…?
Tối hôm đó, đợi con trai ngủ say tôi mới tra hỏi và biết sự thật:
Người đàn ông đó là Hiệu trưởng của trường con tôi đang học. Thế đấy,
chỉ vì
“muốn con hay chữ”, vợ tôi phải “yêu”… thầy Hiệu trưởng!
Tôi đang cân nhắc chuyện có làm đơn ly dị cô ấy hay không và thời gian
nào hợp lý nhất. Chị có đồng tình với quyết định của tôi không?
Thành Hưng (TP. HCM)
Anh Hưng thân mến!
Tâm sự của anh đã bộc bạch nỗi niềm riêng, đồng thời cũng đề cập đến
một xu hướng mà không ít người đang mê mải chạy đua theo những giá trị
tri thức ảo, bệnh thành tích của nền giáo dục nước nhà. Với ước muốn,
với kỳ vọng quá lớn, nhiều bậc cha mẹ sẵn sàng chạy, móc nối từ nhiều
mối quan hệ để có một chỗ học ở trường điểm, lớp chọn cho con mình.
Chẳng biết con họ có trở thành thần đồng, danh hiệu giỏi đúng nghĩa hay
không nhưng trong cuộc đua không cân sức này, đồng tiền, vật chất đã ngự
trị và bào mòn những giá trị vốn có thật trong cuộc sống…
Ước muốn cho con mình vào học trong những môi trường tốt nhất, điều
kiện đảm bảo nhất là chính đáng. Thế nhưng, cái gì cũng có giới hạn của
nó. Khoan trách ông Hiệu trưởng lợi dụng phụ huynh nữ đặt niềm tin nơi
mình nên nổi… máu dê, bất chấp đạo lý làm thầy, làm hoen ố hình ảnh “tôn
sư trọng đạo”. Giá vợ anh đừng quá tham vọng, đừng cố chạy trường khi
con mình không đủ điểm thì có lẽ mọi chuyện đã khác.
Sau câu chuyện buồn này, chắc cô ấy phải tự vấn bản thân nhiều lắm.
Vì con, anh hãy mở rộng vòng tay tha thứ, tạo cơ hội cho cô ấy gột bỏ
lỗi lầm. Sự cân nhắc của anh về việc ly dị hay không là cần thiết, nhưng
xét cho cùng, cô ấy cũng là nạn nhân của tệ nạn chạy trường lớp, chạy
theo thành tích ảo trong giáo dục hiện này. Câu chuyện của gia đình anh
có thể giúp nhiều người ngộ tỉnh “cơn say” chạy trường chạy lớp bằng mọi
giá như hiện nay.
Chỉ khi nào, người ta hiểu rõ giá trị thật của sự học, tiêu chí làm
người đúng nghĩa thì mới mong nạn chạy theo chữ nghĩa ảo, danh hão giảm
đi.
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét