Anh và em, tưởng chừng như là định mệnh của nhau, khi em tràn đầy tự
tin trao anh tình yêu nhỏ bé của mình. Em đã không hề nghĩ đến một ngày
nào đó mình sẽ sống thiếu nhau, sẽ quay lưng bước qua nhau, dù chỉ là
chút lo sợ thoáng qua!
Không một chút nghi ngờ, không một chút lo xa khi anh nói yêu em, khi
anh khẳng định hai trái tim sẽ mãi bên nhau. Em như thiêu thân bị
choáng ngợp bởi thứ ánh sáng huyền diệu của
tình yêu
nơi anh mà không cảnh giác được rằng thứ ánh sáng đó sẽ làm mình mất đi
sự tự chủ để kiểm soát con đường mình đang lao tới, thứ ánh sáng lóa mờ
mắt em, làm em không thể nhìn được phía cuối con đường là thiên đường
hay địa ngục!
Em trách mình sao không đủ mạnh mẽ để quên anh khi anh bước chân ra
đi lần đầu tiên. Em trách mình sao không ngăn được nước mắt rơi. Khi anh
rời xa sao em lại khóc, lại sợ mất anh đến thế? Sao anh lại nghe điện
thoại của em, sao anh lại làm em tin anh đến thế? Dù khát lắm nhưng em
đã cố nhịn không dám uống vì sợ mắt sẽ nhiều nước thế nhưng sao nước mắt
lại vẫn cứ nhòe mi em? Giá như anh đừng quay trở lại, sao anh không để
tình yêu đó mãi chỉ là dang dở thôi? Anh trở lại bên em, vẽ tiếp bức
tranh tình yêu đầu đời của cô bé sinh viên ngốc nghếch, anh trở lại
giống như món quà quý giá của ông bụt tóc trắng trong truyện cổ tích,
tưởng chừng như đó là kết thúc có hậu cho cái thuyết ở hiền gặp lành mà
từ bé em vẫn luôn tin tưởng.
Lúc giận lúc hờn, anh bảo cãi nhau xong hiểu nhau yêu nhau nhiều hơn
và em như mặc định không điều kiện đã tin tất cả những lời ngọt ngào anh
nói. Em đã chỉ biết nghĩ đến việc mình sẽ làm gì để anh được hạnh phúc,
để xây một mái ấm gia đình bên anh, dù biết sẽ không phải là thảm đỏ
nhưng em vẫn muốn sẽ được cùng anh đi hết con đường. Nhưng em lại không
biết nghĩ đến một ngày… một ngày kia bầu trời như đổ sụp xuống trước mắt
em, tất cả trở thành vụn vỡ vô nghĩa khi anh nói lời chia tay. Một cô
bé được mọi người nhận xét là dịu dàng yếu đuối lại đủ mạnh mẽ để lái xe
máy một mình khi trời còn chưa sáng từ quê một quãng đường dài đến cả
hơn 150 km để lên gặp anh, để trực tiếp xác minh rằng những lời anh nói
chỉ là giận hờn như thường ngày.
Em như muốn vỡ òa khi hai ta cúi đầu chào nhau như hai người xa lạ (Ảnh minh họa)
Lòng em rối bời, những suy nghĩ miên man khiến em
lạc lối trên
con đường quen thuộc. Cây cầu em lạc bước tới sao dài hun hút và xa
mênh mông đến thế, trước mắt em chỉ toàn là sương mù dày đặc che kín lối
em đi, cảm giác sợ hãi đe dọa phủ kín con đường em đi. Nhưng đó mới chỉ
là sự mở đầu cho những chuỗi dài sợ hãi đi theo em trong suốt chặng
đường về sau mà em đón nhận từ nửa yêu thương em hoàn toàn tin tưởng. Là
sự nhẫn tâm lạnh lung anh thay cho những dịu dàng quan tâm khi trước.
Anh làm em sợ hãi và mất đi tất cả bằng cái ánh mắt khủng khiếp ấy. Sao
em lại có thể vứt đi lòng tự trọng của mình để đến tìm gặp anh khi đó,
để anh biến em thành một đứa ngu ngốc nhất thế gian này? Để anh quát vào
mặt em như một đứa bị tâm thần không biết nhận thức gì cả!
Đồ xấu xa! Sao anh lại bước chân vào cuộc đời em? Cái ngày anh gọi
điện cho em bắt em im lặng để nghe anh chính thức nói chia tay, nước mưa
xối xả ướt đẫm khuôn mặt em, khi ấy em mới biết được rằng thì ra nước
mưa cũng có lúc mặn và chát đến thế. Trời không ngớt mưa và em không
ngừng khóc… khóc như một đứa trẻ bị mẹ bỏ rơi giữa chợ. Mất anh rồi, em
mất anh thật rồi! Rồi em sẽ phải sống thế nào đây? Cây cỏ non bị cắt hết
rễ sẽ phải tìm sự sống như thế nào? Mỗi ngày trôi qua em đối mặt với
bình minh bằng sự ám ảnh của trái tim bị tổn thương đang đau đớn và sợ
hãi…
Ngày mình gặp lại nhau, em bình tĩnh ngồi đối diện anh trong quán
café. Em không ngờ ngày hôm đó mình lại đủ mạnh mẽ để ngồi nói chuyện
với anh như thế. Em như muốn vỡ òa khi hai ta cúi đầu chào nhau như hai
người xa lạ, hai nửa
yêu thương gắn bó ngày nào lại có thể hỏi
thăm nhau với thái độ khách sáo đến lạ lẫm như vậy. Con người thực ở
ngay trước mắt mà em không cảm nhận được hơi thở thân quen, không thể
chạm tay vào sống mũi anh như ngày nào nữa. Em khi đó mới thực sự ý thức
được rằng “anh ấy là người dưng”!
Chào anh nhé, em trở về với bóng tối của riêng em, nơi ấy không có
thứ ánh sáng chói lòa chiếu sáng làm nhức mắt em, nơi trú ẩn an toàn cho
những sợ hãi trong em và em phải tập quen với việc anh mãi mãi không
còn là của riêng em nữa…
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét