Em không phải để chuông đồng hồ báo thức nữa, mà thay vào đó là mỗi
sớm điện thoại reo inh ỏi, là được nghe giọng anh gọi em dậy đầu tiên
trong ngày.
Em sẽ dỗi một chút và nói với anh là: “
Anh cứ xem em như em bé hoài à” khi anh nhắn tin hay gọi điện nói với em rằng: “
Em ăn sáng chưa, hãy ngoan nghe lời anh ăn uống đầy đủ vào nhé”. Anh biết không em nói vậy nhưng em vui lắm đó.
Em khỏi phải lèm bèm tự kỉ một mình vào mỗi tối nữa, mà thay vào đó là nói chuyện cùng anh, hoặc online cùng anh cũng được.
Em sẽ nhắn lại cho anh là: “
Em cũng vậy” khi mà đang làm việc chăm chú thì điện thoại báo có tin nhắn và đó là gì anh biết không. Đó là tin nhắn của anh với nội dung
“Anh nhớ em quá!”
Em không phải bịt kín mít mỗi khi đi đường xa nữa, mà thay vào đó là
được nấp dưới lưng anh, dựa vào đôi vai rắn chắc của anh và cho tay vào
túi áo anh để không lo bị nắng cháy da. Em thích như thế lắm.
Em muốn đang lúc em đang bận bịu nhưng lại nhận được tin nhắn hay
điện thoại của anh mà không thể trả lời để được anh giận dỗi và trách em
sao không trả lời anh. Em làm như vậy là vì em muốn có cảm giác được
anh quan tâm và lo lắng cho em.
Em thích biển, em sẽ cùng anh dạo bước trên bờ cát mịn màng (Ảnh minh họa)
Em muốn ít nhất một lần được cùng anh ngắm mặt trời mọc lúc bình minh
để chúng ta thấy rằng mình cùng nhìn về một hướng và nơi đó là ngày
mới, là tương lai tươi sáng của mình phải không anh.
Đêm đêm, em không cần phải dùng điện thoại nhắn tin phá hết người này
đến người kia, mà thay vào đó là nhắn tin cùng anh, là được anh chúc
ngủ ngon, và được anh mắng nếu em chẳng chịu đi ngủ sớm.
Em thích biển, em sẽ cùng anh dạo bước trên bờ cát mịn màng, nghe
tiếng sóng thì thầm những lời yêu thương cùng bờ cát. Khi đó, anh nhớ là
hãy nắm tay em thật chặt anh nhé bởi em sợ sóng gió vô tình khiến ta
lạc mất nhau.
Những lúc em bệnh, để em cảm nhận là có anh luôn quan tâm chăm sóc cho em.
Những khi em
cô đơn bật khóc, em sẽ không phải dùng khăn giấy để lau nữa, mà thay vào đó là được chui vào lòng anh khóc ngon lành.
Em sẽ lắng nghe anh kể những chuyện có liên quan tới anh, tất cả niềm
vui nỗi buồn, em sẽ nghe hết anh nhé, dù có những chuyện em sẽ cảm thấy
chạnh lòng hay nó có thể làm cho em phải suy nghĩ nhưng em biết đó là
anh tin em. Chính điều đó làm cho em cảm thấy mình là người có thể chia
sẻ cùng anh những buồn vui trong cuộc sống và nó làm cho em hạnh phúc
đấy anh biết không.
Ước gì em có người yêu, sinh nhật anh em sẽ giả bộ quên để rồi em sẽ
dành tặng anh một món quà bất ngờ vào phút chót. Lúc đó em biết là dù
anh có muốn dỗi em cũng không được đâu, bởi vì em là người anh yêu mà.
Tiếc là em chưa có người yêu...
Ước gì em có người yêu, người đó phải là anh - người
yêu em và em yêu. Anh đồng ý với em chứ?
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét