Nhớ...!
Gió lành lạnh trên khung cửa nhỏ
Em dang tay đón gió vào lòng
Gió khẽ hỏi con tim thổn thức
Nhớ ai, sao mắt vương lệ sầu
Em nhờ gió gửi anh thương nhớ
Nỗi nhớ nào cồn cào cháy bỏng
Tình yêu nào thấu tận trời mây
Anh biết không, mỗi lần ta hò hẹn
Bóng hình nào len lỏi trong tim
Từng nụ cười, ánh mắt, đôi môi
Bờ vai ấy, cả dáng hình thân thuộc
Cứ dần xa, khuất tận nơi nao?
Bình minh đến nụ cười phảng phất
Anh nhìn em dịu dàng mến thương
Bóng đêm về màu đen huyễn hoặc
Mang anh đi trong nỗi xót xa
Em đứng đó nhìn anh nhạt nhòa
Ngọn lửa nào thiêu đốt tâm can
Chân tình nào khiến em đau thắt
Em tự hỏi trong lòng đầy thắc mắc
Tình yêu có phải là ảo vọng?
Đến rồi đi lặng lẽ, vô tình
Thà đừng gặp gỡ làm chi
Là người dưng lẽ nào sẽ khác?
Nhưng cuộc đời nào ai ngăn đựơc
Tình yêu, nỗi nhớ và niềm đau
Để em ước những điều nhỏ bé
Em uớc mình là cơn sóng lặng
Vỗ vào bờ rồi tan biến mau
Sóng ôm ấp từng bờ cát trắng
Sóng cuộn trào nỗi nhớ dâng cao
Để rồi khi sóng lặng lẽ rời xa
Cuốn theo cả mật ngọt tình nồng.
Em ước mình là bờ cát mịn
Ôm chân trần những bước anh đi
Mỗi hạt cát lời em muốn nói
Trái tim này mãi thuộc về anh.
Em lại mong mình là biển khơi
Biển rộng lớn để đưa anh về
Với cõi lòng một thời tan vỡ
Rồi em uớc mình là mây trắng
Mây bồng bềnh che mát đời anh
Nhưng mây sẽ trôi về xứ lạ
Để lại đây một mối tình xa
Và chỉ một điều không thay đổi
Sẽ vẫn là em từ thuở ấy
Yêu anh rồi, yêu mãi người ơi!
Bé ốm gửi bé bự

Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét