Tôi không biết bắt đầu mọi chuyện từ đâu nữa vì tôi đang rất hoang mang, lo lắng. Trong suốt ba năm học cấp ba, tôi đã có một tình yêu rất đẹp, rất trong sáng của tuổi học trò. Chúng tôi chỉ biết yêu nhau, không khi nào phải lo lắng, suy nghĩ gì về chuyện sau này cả.
Sau khi học xong PTTH, cô ấy thi vào trường Y, còn tôi ở nhà học lái xe. Trong khoảng thời gian này, chúng tôi vẫn đang rất yêu nhau. Nhưng chỉ sau một năm lên thành phố học, cô ấy quyết định chia tay tôi “Vì chúng ta ở xa nhau quá. Anh và em cũng đều có những lựa chọn riêng cho cuộc sống của mình. Em mong anh sẽ tìm được một nửa phù hợp với anh hơn em”.
Những lời nói của cô ấy như xát muối vào trái tim tôi. Tai tôi ù đi và mắt cũng mờ dần vì những giọt nước mắt. Đấy cũng là lần đầu tiên tôi khóc nhiều như vậy… bởi tình yêu tôi dành cho cô ấy quá lớn, để rồi khi tình cảm đang mặn nồng nhất thì cô ấy bỏ tôi ra đi.
Sau khi bị người yêu từ bỏ, tôi đã rất hối hận vì trước đây, mình đã không lựa chọn một công việc khác, nhàn nhã “sang trọng” hơn để không bị người yêu coi thường như vậy. Tôi đã sống khép mình và gặm nhấm nỗi đau mất người yêu trong suốt hai năm ròng rã….
Và cách đây khoảng một năm, tôi đã gặp em, một cô gái xinh xắn và cực kỳ dễ thương. Những lần nói chuyện với em khiến tôi cảm thấy rất vui và hiểu ra rằng, cuộc sống vẫn có rất nhiều người cần đến mình. Mình không phải vì một người mà sống trong đau khổ, dằn vặt như thế.
Tôi đã yêu em kể từ lần gặp đầu tiên đó. Trước khi nói lời yêu em, tôi đã suy nghĩ rất kỹ về những tình huống sẽ xảy ra và chuyện tương lai của hai đứa. Và khi biết chắc em cũng có tình cảm với mình, tôi đã lấy hết can đảm để ngỏ lời yêu em.
 |
| Phải chăng làm lái xe thì không xứng với những người con gái được học hành tử tế? (Ảnh minh họa) |
Và thật bất ngờ khi em đã đồng ý làm bạn gái của tôi. Tôi rất hạnh phúc khi tìm được cảm giác yêu thương đã mất trong suốt hai năm qua. Em đã ở bên cạnh tôi, quan tâm, yêu thương tôi hết mực… nhưng tình yêu đó cũng chẳng kéo dài được bao lâu.
Lại là chuyện “nghề nghiệp” đã khiến tôi mất đi người con gái mình yêu thương. Em nói rằng: “Em xin lỗi vì không thể yêu anh được, anh à! Em rất quý anh… nhưng em nghĩ chúng ta khó mà hợp nhau”. Và em đã bỏ đi trong khi tôi đang quay cuồng với cú sốc em vừa giáng xuống đầu tôi.
Tôi không thể hiểu được tại sao những người con gái tôi yêu lại nhẫn tâm từ bỏ tôi như thế? Chẳng nhẽ chỉ vì tôi là một lái xe mà không xứng đáng được đón nhận tình yêu thương của mọi người hay sao?
Em đã đến, cho tôi những hy vọng về tương lai hạnh phúc. Em đã kéo tôi lên khỏi địa ngục tối tăm của cuộc đời và cũng chính em là người đẩy tôi trở lại đó.
Bây giờ tôi phải làm sao để thay đổi được cách nhìn nhận của mọi người về anh chàng “lái xe” như tôi đây? Phải chăng công việc của tôi không sang trọng và không xứng đáng nhận được tình yêu của những người con gái được học hành tử tế?
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét