Tôi đã từng nghĩ rằng, đối với một người
đàn ông,
tiền tài, địa vị là quan trọng nhất. Khi có được hai thứ ấy,
thì chắc chắn sẽ có được hạnh phúc bên người đàn bà mình
chọn. Vậy mà khi đạt được ham muốn, tôi mới nhận ra bi kịch
chính mình phải gánh chịu cho một sự lựa chọn mù quáng.
Tôi có một thời sinh viên bên mối tình đẹp, ấm áp với cô
gái nghèo cùng huyện, ở cách nhà tôi không xa, lại cùng nhau
học Đại học dưới Hà Nội. Chúng tôi đã cùng vượt qua những
tháng ngày khó khăn nhất nơi đô thị bon chen. Khi ra trường, không
có ai thân quen tạo cơ hội bám trụ ở thành phố, cả hai trở
về quê hương lập nghiệp. Cô ấy nhanh chóng được nhận vào vị
trí kế toán của một công ty nhỏ, tuy ổn định nhưng lương không
cao. Còn ngành tôi học khá khó có được công việc với mức lương
đủ trang trải. Bố mẹ ngày càng già yếu, ốm đau làm đứa con
duy nhất như tôi càng trở nên lo lắng, vừa tìm việc, vừa tranh
thủ làm thêm trong suốt thời gian dài.
Thế rồi, thật may mắn khi một công ty nhà nước tuyển viên
chức, tôi như mở cờ trong bụng. Đây là cơ hội vàng, dù rất
nhiều đối thủ giỏi, thậm chí có "ô" che chở, nhưng có lẽ sự
quyết tâm đã giúp vượt qua kỳ tuyển dụng xuất sắc, có được
một vị trí mà không mất đồng tiền nào. Ở đây, tôi quen một cô
gái xinh đẹp, giỏi giang là con gái một cán bộ cốt cán. Cô ấy
đã cho tôi biết một sự thật buồn: Khi không có người nâng đỡ,
dù vào được cơ quan, thì tôi mãi là nhân viên quèn với mức
lương khiêm tốn, không thể tiếp tục lên cao. Tôi không dám tin vào
điều ấy. Nếu vậy thì sao tôi có thể đổi đời, lo cho bố mẹ
già luôn mong mỏi con thành đạt? Tôi lại khôn khéo dựa vào sự
thân thiết với cô gái trẻ ấy để quen biết nhiều hơn và tạo cơ
hội lên vị trí mới.
Cô ấy rất quý con người tôi. Đó là lý do để tôi muốn tiến
xa hơn, ngỏ lời yêu và để thực hiện được những ước mơ mang đầy
tham vọng. Có cô ấy, tôi sẽ có tiền bạc và địa vị được nâng
cao. Nhưng người con gái tôi yêu vẫn đang chờ đợi đến ngày hạnh
phúc. Đứng giữa hai dòng nước, tôi càng ngày càng hoang mang,
không biết lựa chọn con đường nào cho cuộc đời mình? Tôi suy
nghĩ thật nhiều, có người yêu trong cái nghèo đeo bám, hay chọn
sự giàu sang với người mình chỉ hơi xao lòng? Nhưng cơ hội chỉ
có một lần, không thể chần chừ để tuột mất, người như cô ấy
biết bao chàng trai theo đuổi. Vậy là tôi quyết định chia tay
với người yêu trong đớn đau với lý do không hợp nhau, không còn
yêu mà không dám thêm một lời giải thích. Giấc mộng gia đình
bất chợt tan vỡ, cô ấy đã khóc hàng tuần liền, không ra ngoài
gặp ai. Các anh chị cô ấy đã mắng chửi tôi rất nhiều, và luôn
canh chừng cô em để không làm điều gì dại dột. Tôi chỉ biết âm
thầm dõi theo tất cả cho đến khi mọi chuyện yên bình trở lại.

Tôi muốn li hôn kết thúc cuộc sống nhiều tiền mà tình dần cạn (Ảnh minh họa)
Sau đó, tôi có
cuộc tình mới với người thứ hai, dù
không môn đăng hộ đối nhưng vẫn khôn khéo vượt qua sự ngăn cấm
của nhà gái. Đám cưới diễn ra một cách suôn sẻ, tôi bắt đầu
một cuộc sống mới với thân phận ở rể, rồi dần được lên chức,
lương, thưởng,... cũng tăng theo, báo hiếu bố mẹ và mua được
nhà riêng. Đứa con gái đầu lòng ra đời làm tôi có đầy đủ tất
cả những gì mọi người mong muốn: Tiền bạc, địa vị, gia đình.
Người ta luôn nói tôi may mắn, "chuột sa chĩnh gạo", nhưng họ đâu
biết tôi đã phải trở thành kẻ thực dụng đến thế nào để đạt
được vẻ bề ngoài hào nhoáng như thế. Đôi lúc, tôi cảm thấy
day dứt lương tâm, và thầm nhủ sẽ phải dành hết tình yêu cho
người vợ của mình để đền đáp.
Mặc dù tôi có sự kính trọng và nể nang của tất cả mọi
người, nhưng ngoại trừ gia đình nhà vợ. Từ đầu, bố vợ đã nghi
ngờ về con người tôi, giờ sự thay đổi nhanh chóng của tôi chỉ
là kết quả tất yếu của việc lấy con gái họ, càng không có
gì đáng khâm phục, coi trọng. Giờ đây, dù có tất cả, nhưng tôi
luôn phụ thuộc quá nhiều vào vợ và bố vợ, không được tự
quyết định một điều gì, mà phải nghe theo sự sắp đặt của
những "bề trên" ấy. Vì người ta có địa vị và tiền bạc, lời
nói sức nặng ngàn cân, và dường như cũng không quá tin tưởng
tôi. Phải chăng họ đủ nhạy cảm để biết sự thực dụng của tôi,
hay chỉ là đa nghi lo sợ tôi âm mưu gì đó? Tôi đã từng mơ ước
là người đàn ông trụ cột gia đình, gánh vác trọng trách làm
bố, làm cha. Nhưng giờ đây, tôi như một con rối bị điều khiển,
mất đi chính kiến của bản thân mình. Mỗi lần tôi bày tỏ quan
điểm, vợ lại nói rằng: "
Em và bố chỉ muốn tốt cho anh, anh phải nghe em", càng làm tôi chán nản.
Và mâu thuẫn được đẩy lên đến đỉnh điểm, như núi lửa phun
trào vào một buổi tối vợ chồng tranh luận dẫn đến cãi vã.
Men rượu vẫn còn từ buổi chiều tiếp khách như xúc tác khiến
tôi nói lên tất cả những suy nghĩ của mình. Đó cũng là lần
đầu tiên chính cô ấy đáp trả lại rằng: "
Nếu không có tôi,
anh có được như ngày hôm nay không, bố mẹ anh có được mở mày
mở mặt không? Anh còn đòi hỏi gì nữa, hay muốn đè đầu cưỡi
cổ tôi?". Có lẽ đó là những lời nói thật lòng nhất mà
chỉ lúc nóng giận, không kiểm soát được mình người ta mới
nói. Phải chăng cô ấy cũng coi thường thân phận của tôi, hay là
đã nhận ra sự giả dối của tôi mỗi khi vô tâm, hững hờ nhớ đến
người yêu cũ. Tôi không thể nói được câu gì hơn, vì từ lúc
đầu tôi đã không lấy cô ấy vì tình yêu thật sự, mặc dù bây
giờ tôi đã thay đổi và muốn gắn bó trọn đời vì cô ấy.
Gương vỡ không thể lại lành. Những lời nói từ hôm ấy càng
tạo thêm khoảng cách vợ chồng. Tôi đã có lỗi với tất cả mọi
người: người tôi yêu, vợ tôi, bố mẹ tôi. Tôi muốn li hôn kết
thúc cuộc sống nhiều tiền mà tình dần cạn, mong rằng đó là
một cách có thể tự sửa sai. Nhưng vì cô ấy mà tôi có tất cả,
thì khi ra đi tôi cũng sẽ mất hết những gì tôi đã từng tham
vọng. Giờ tôi không biết phải làm sao, bố mẹ và con tôi sẽ thế
nào khi gia đình tôi tan vỡ? Nhưng nếu tiếp tục cuộc sống thế
này, thì không biết tôi có thể tiếp tục chịu đựng đến bao
giờ.
Giờ tôi rất nhớ em, người con gái tôi yêu nhất. Lúc này, tôi
chỉ muốn trở lại bên em làm lại từ đầu, dù nghèo, vẫn là
người đàn ông thực sự mang trọng trách lớn lao, được làm bờ
vai vững chắc như hồi sinh viên hai đứa sát cánh bên nhau. Nhưng
tôi lại không dám một lần nữa cướp đi hạnh phúc của em, khi
nỗi đau
cũ mới nguôi và đã có người mới giúp em tìm lại niềm tin
trong cuộc sống. Tôi đã rơi vào bế tắc mà không thể chia sẻ
cùng ai. Phải chăng tôi sẽ phải mất cả hai người phụ nữ? Nỗi
đau từ một lần lựa chọn sai lầm sẽ còn day dứt mãi không
nguôi. Giờ tôi mới hiểu một điều quá đỗi giản đơn: Tiền bạc
là phù du, con người và tình cảm từ trái tim mới là quan
trọng nhất.
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét