Nếu
anh yêu em…
Anh sẽ phải chiều em lắm đấy, vì em rất trẻ con mà, anh biết là
khi chơi với trẻ con thì sao rồi đấy? Hay khóc nhè, hay giận dỗi,
hay lấy cớ này nọ, thích gì cũng phải làm bằng được nhưng có rồi thì
chẳng bao giờ biết giữ gìn.
Anh phải chạy theo vô vàn những tính xấu của em, sẽ có lúc em giận
dỗi vô cớ, sẽ có lúc em khóc, mè nheo mà chẳng cần lí do, sẽ có lúc em
cho anh leo cây mệt nghỉ mặc cho anh chờ, anh đợi, sẽ có lúc anh mệt
mỏi đến phát điên lên, anh làm được không?
Cho dù em có khóc, em có dỗi anh cũng không được bỏ rơi em, phải
luôn bên em, phải luôn ân cần với em, phải luôn yêu em thật nhiều,
anh sẽ trở thành người yêu khổ sở nhất cái thế giới này. Anh, anh làm
được không?
Nếu anh yêu em…
Yêu là khi bạn trao cho ai đó trọn vẹn cả trái tim mình, là khi ánh
mắt đó chỉ hướng về một người, là khi mọi suy nghĩ đều chiếm trọn
tâm trí, là khi ngủ, là khi mơ, là khi bất giác tỉnh dậy, là mỗi
buổi sớm mai, là những buổi tối chỉ có duy nhất một hình ảnh người
ấy mà thôi. và như thế, anh sẽ là người hạnh phúc biết bao, phải
không anh?
Nhưng...
Nếu anh yêu em...
Anh sẽ không bao giờ được như thế, em vẫn sẽ hướng ánh mắt của mình
về một anh chàng đẹp trai nào đó khi đang ở ngoài phố, để suy nghĩ
treo ngược cành cây về một hình bóng không phải là anh, em sẽ nhắn tin
thâu đêm với một người em thầm ngưỡng mộ, là buổi sáng mai thức
dậy người đầu tiên em nghĩ đến không phải là
người yêu em?
Anh có đủ can đảm để trở thành người khổ nhất thế gian này không? (Ảnh minh họa)
Có phải khi ấy trái tim và tâm trí của em chưa dành trọn cho anh,
đúng không? Vậy đấy, nếu anh yêu em, anh sẽ là người khổ nhất thế
gian này!
Nếu anh yêu em…
Em đã nghe ai nói rằng: “
Nếu bạn yêu một cô gái tổn thương hãy yêu cô ấy hơn chính bản thân mình”. Anh có nhận ra em là cô gái ấy không? Em nhạy cảm, em dễ vui dễ buồn, dễ yêu dễ ghét dễ cười dễ khóc…
Em sợ khi bắt đầu với một ai đó, em sợ anh bỏ rơi, em sợ một ngày
trái tim anh lang thang đâu đó và chẳng tìm đến em, em sợ có một bàn
tay nắm em rồi lại buông ra không một lời giải thích, em sợ những lời
yêu thương, những thói quen cứ mất dần, mất dần trong hư vô, em sợ,
sợ trái tim mình chẳng chịu thêm một nỗi đau nào nữa.
Anh có đủ tình yêu để che chở cho trái tim yếu đuối đó không? Anh
có đủ niềm tin để yêu em đến khi em sẵn sàng buông tay chứ không phải
là anh hay không? Anh có sẵn sàng dắt em đi qua những giông tố của
cuộc đời này mà chắc rằng không bao giờ mệt mỏi hay bỏ cuộc vì sợ hãi
hay không? Anh có dũng cảm để chấp nhận con người thật của em tệ
hơn nhiều cái lớp vỏ hào nhoáng, em đã tạo ra hay không?
Và anh… có đủ can đảm để trở thành người khổ nhất thế gian này không?
Hãy cứ thế này thôi anh nhé, chẳng cần phải yêu đâu, chẳng cần
phải đau khổ làm gì, chẳng cần anh phải gật đầu hay là một tiếng:
“Ừ, anh chấp nhận tất cả”.
Chẳng cần gì cả, chỉ cần anh luôn ở bên em như thế này thôi, chúng ta vẫn sẽ là người
hạnh phúc nhất thế gian này, phải không anh!
Comments[ 0 ]
Đăng nhận xét